MangYTe

Tâm sự hôm nay

Áo blouse trắng

Khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, những người thầy Thu*c chúng tôi thấy rõ trách nhiệm của mình với nghề nghiệp cũng như thấy được tình thương yêu của người thầy Thu*c với người bệnh, chúng tôi cũng cảm nhận được tình cảm, trách nhiệm và lòng yêu nghề mà bao thế hệ các thầy đã truyền lại cho chúng tôi.
Mục lục
Khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, những người thầy Thu*c chúng tôi thấy rõ trách nhiệm của mình với nghề nghiệp cũng như thấy được tình thương yêu của người thầy Thu*c với người bệnh, chúng tôi cũng cảm nhận được tình cảm, trách nhiệm và lòng yêu nghề mà bao thế hệ các thầy đã truyền lại cho chúng tôi. Thi đỗ vào Trường đại học Y khoa Hà Nội sau 10 năm đèn sách phổ thông, trong đó có nhiều năm học dưới bom đạn của giặc Mỹ, những năm tháng đào hầm giao thông hào từ trong lớp ra quả đồi bên cạnh. Mỗi khi máy bay đến, chúng tôi lại chạy ra hầm chữ A theo đường giao thông hào. Vào Trường Y Hà Nội, chúng tôi cũng không được học ở Hà Nội mà phải sơ tán đến Bình Đà để học. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày đầu đến Viện Giải phẫu ở phố Yersin, Hà Nội. Anh trai đưa tôi đến đó. Trong số sinh viên nhập trường khóa đó, tôi thuộc loại thấp bé nhẹ cân. Tuy nhiên, sức khỏe vẫn đủ tiêu chuẩn để được tuyển vào trường. Tập trung nơi sơ tán Bình Đà được ít ngày, cả khóa hành quân lên tận Nông trường Lương Mỹ, Hòa Bình để tập quân sự, lao động. Mấy tháng rèn luyện quân sự vất vả nhưng cũng rất vui, chúng tôi khám phá được nhiều điều khi sống tập thể. Một trong những người bạn học cùng lớp và cùng tổ với tôi khi đó là BS. Trần Hòa Bình, cho đến nay anh vẫn rất thân thiết với tôi. Chúng tôi trải qua nhiều kỷ niệm về học tập và trong cuộc sống, vui chơi của những năm tháng sinh viên vất vả nhưng thật tuyệt vời. Anh sau này chuyển vào quân đội công tác với cương vị Chủ nhiệm Khoa Huyết học Quân y viện 175.

Sau mấy tháng lao động, chúng tôi được về lại nơi sơ tán Bình Đà. Đó là vào dịp cuối năm 1970, năm đầu tiên tôi xa gia đình. Tết dương lịch được nghỉ mấy ngày, tôi tranh thủ về thăm nhà. Mẹ tôi mừng lắm khi tôi vẫn khỏe mạnh và có vẻ rắn rỏi hơn. Trong các anh em, tôi là người yếu nhất nên mẹ rất lo cho tôi khi xa nhà. Những ngày cuối năm thời đó không sôi nổi, náo nhiệt như bây giờ, không hề có khái niệm gì về Noel. Tết dương lịch cũng chẳng có gì. Bù lại, cả nhà được sum họp, tôi được về với bố mẹ và hai đứa em. Các anh chị lớn đều đang công tác nên không về được. Tôi còn nhớ, vào dịp đó, bố mẹ tôi ngồi nói chuyện với tôi về việc học tập và nghề nghiệp sau này. Trên tôi có anh cả và chị thứ hai cũng là bác sĩ, mẹ tôi cũng làm ngành y nên các cụ am hiểu. Nhiều điều tôi được bố mẹ căn dặn, nhưng điều mà tôi nhớ nhất là mẹ tôi nói: “Tính con vốn cẩn thận, chăm chỉ và yêu thương mọi người. Tính đó phù hợp với nghề y. Con phải hiểu nghề y cần có cái tâm, cái đức là quan trọng”. Mẹ tôi có nhắc đến Hải Thượng Lãn Ông, đến Tuệ Tĩnh và các bậc thầy của ngành y là GS. Tôn Thất Tùng, GS. Đặng Văn Ngữ, GS. Hồ Đắc Di và cả BS. Trần Duy Hưng, người đã cùng với bố tôi hoạt động trong Hội Hướng đạo sinh do ông Hoàng Đạo Thúy làm thủ lĩnh. Chính vì thế mà bố mẹ tôi đã đặt tên tôi theo tên của ông. Có nhiều chuyện vui xung quanh cái tên vì nhiều người, cả bệnh nhân của tôi và trong các chuyến đi công tác ở các tỉnh, trong các cuộc họp tôi bị đổi sang họ Trần! Có một chuyện rất thú vị: một hôm, tôi khám bệnh cho một bệnh nhân, sau mấy lần khám đã trở nên thân quen thì biết ông cũng có nhiều liên quan đến ngành y. Ông tên là Trần Quốc Ân, con trai cả của BS. Trần Duy Hưng, nguyên Chủ tịch Ủy ban nhân dân TP. Hà Nội và là con rể của BS. Huỳnh Kham, một bậc lão thành trong ngành da liễu. Tôi có nhắc đến BS. Trần Duy Hưng và Hội Hướng đạo sinh (Scout) mà bố tôi và ông cùng tham gia, việc bố mẹ tôi đặt tên tôi theo tên của bố ông. Sự tình cờ may mắn là thế hệ con cháu của các cụ lại gặp nhau. Tôi may mắn thi vào ngành y để được làm bác sĩ da liễu chữa cho mọi người, trong đó có ông. Ông Quốc Ân có vẻ rất vui vì ôn lại kỷ niệm về người cha nổi tiếng của mình, được một người thuộc thế hệ con cháu nhớ đến với niềm kính trọng, người đó lại là một bác sĩ da liễu.

Tôi cũng có niềm vui nhỏ vì đã được là bác sĩ và đóng góp chữa bệnh cho mọi người, tiếp nối tấm gương của các thầy đi trước. Là một thầy Thu*c, chúng tôi đã làm việc chăm chỉ, miệt mài, cần mẫn để có được trình độ chuyên môn vững vàng. Chúng tôi cũng học được ở các thầy, các thế hệ đàn anh để có được đạo đức nghề nghiệp, sự cảm thông với người bệnh và lòng nhiệt huyết nghề nghiệp để có thể chẩn đoán được bệnh, điều trị được những căn bệnh phức tạp, khó chữa. Áo blouse trắng là niềm tự hào của các thầy Thu*c chúng tôi nhưng cũng mang trong mình trách nhiệm vô cùng nặng nề, khó khăn mà không phải khi nào chúng tôi cũng là người chiến thắng. Nhưng chúng tôi có thể tự hào vì các thế hệ của ngành y đã luôn cố gắng, đã có những đóng góp cho nhân dân của mình.

PGS.TS.TTƯT. Nguyễn Duy Hưng

Mạng Y Tế
Nguồn: Nguồn Internet (news-ao-blouse-trang-6154.html)

Chủ đề liên quan:

blouse blouse trắng

Tin cùng nội dung

  • Ngắm là muốn sắm bằng hết 4 mẫu áo sơ mi/blouse được hai chị đẹp lăng xê trong Crash Landing On You
    Chị em hãy ghim ngay từ bây giờ 4 kiểu áo blouse/sơ mi được chị đẹp Son Ye Jin và Seo Ji Hye lăng xê, đảm bảo style từ dạo phố đến công sở sẽ được làm mới và nâng cấp vượt bậc.
  • Blouse trắng không sợ corona
    TP - Nghe cô gái tới khám bệnh ở phía trước về từ Vũ Hán, người tôi lúc ấy thú thật đã có chút rùng mình, dù không đứng gần và cả cô ấy lẫn mình đều mang khẩu trang y tế. Tôi hỏi họ có sợ không, họ cười bình thản, đáp: “quen rồi!”.
  • Giao thừa của áo blouse trắng
    (MangYTe) Trong thời khắc thiêng liêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, dù ai đi đâu làm bất cứ công việc gì đều cố gắng thu xếp để được về nhà thắp nén nhang thơm dâng tiên tổ, sum họp cùng gia đình. Tuy nhiên, tại các bệnh viện thì Tết với nhiều y, bác sĩ lại như một cuộc chạy đua với thời gian để giành giật sự sống cho người bệnh. Phút giao thừa cứ thế trôi đi, trôi đi lúc nào không hay nữa…
  • Chung kết “Đặc nhiệm Blouse trắng 2018” tình thương mến thăng hoa qua những nhịp dẫn cảm thông
    Chung kết “Đặc nhiệm Blouse trắng 2018” đã diễn ra với sự tham gia của đông đảo y, bác sĩ. Ngôi vị Quán quân “Đặc Nhiệm Blouse Trắng” Mùa 3 đã tìm được chủ nhân, tuy nhiên trên cả một mùa giải thành công chính là sự gắn kết và tình thương mến thăng hoa qua những nhịp dẫn cảm thông, chia sẻ xuyên suốt chương trình.
  • Nữ tạp vụ mặc blouse trắng khám bệnh cho công nhân: UBND tỉnh Bình Dương chỉ đạo khẩn
    (MangYTe) - UBND tỉnh Bình Dương yêu cầu xác minh, làm rõ thông tin hô biến nữ tạp vụ thành bác sĩ và xử lý nghiêm nếu có sai phạm.
  • Chương trình “Blouse trắng - Trái tim hồng” thu về gần 400 đơn vị máu
    Hàng trăm y bác sỹ, nhân viên y tế Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức đăng ký khám sàng lọc và hiến máu cho bệnh nhân cấp cứu, điều trị tại viện.
  • Hơn 1.000 cán bộ y tế Nghệ An hiến máu tình nguyện tại ngày hội “Giọt hồng Blouse trắng”
    (MangYTe) - Hưởng ứng Chiến dịch vận động hiến máu tình nguyện trong dịp “Tết Nguyên đán – Lễ hội Xuân hồng”, Sở Y tế Nghệ An tổ chức Lễ phát động ngày hội hiến máu tình nguyện “Giọt hồng Blouse trắng” lần thứ 4 năm 2019. Ngày hội mang thông điệp “Kết nối dòng máu Việt”.
  • Đằng sau chiếc áo Blouse trắng của người thầy Thuốc
    Không trực tiếp khám chữa bệnh, nhưng các xét nghiệm nghiệm y học lại chiếm vai trò đặc biệt quan trọng đối với quyết định lâm sàng (tới 60-70%), từ đó giúp các thầy Thuốc đưa ra chính xác, kịp thời phương pháp chữa trị cho người bệnh.Để gây dựng nên thương hiệu xét nghiệm số 1 phía Bắc, là sự hy sinh thầm lặng của người thầy Thuốc - ThS. BS Trịnh Thị Quế - Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm, Bệnh viện Đa khoa Medlatec.
  • Giọt hồng Blouse trắng Đất Tổ năm 2019
    Sáng 22/2/2019, BVĐK tỉnh Phú Thọ phối hợp với Sở Y tế và Hội Chữ thập đỏ tỉnh Phú Thọ tổ chức ngày hội Giọt hồng Blouse trắng đất tổ năm 2019.
  • Viết cho chiếc áo blouse trắng!
    Đêm về khuya người người say giấc ngủ/ Bước chân êm, cô nhè nhẹ đi tuần/ Trong đêm thanh lặng lẽ tà áo trắng/ Chiếc áo blouse theo năm tháng bạc dần
Tải ứng dụng Mạng Y Tế trên CH PLAY