MangYTe

Chương 10 - Vợ Hờ Ơi! Anh Yêu Em

Vợ Hờ Ơi! Anh Yêu Em

Tác giả : Chưa rõ
Chương 10 : Chương 10

Tiểu Phương tìm cách kết thúc công việc thật nhanh rồi rời khỏi Minh Thị sớm hơn mọi ngày.Cô cảm thấy xấu hổ chuyện lúc trưa.Cô không còn mặt mũi nào mà gặp Quang Kiệt nữa.Tiểu Phương đang ngồi xem vài cuốn tạp chí thì Minh Quân về.
_Wow anh mới chuyển nhà à.Căn này hình như to hơn căn trước phải không???-Giọng nói cao vút của 1 người con gái.
Minh Quân giới thiệu với Tiểu Phương đó là bạn thời cấp 3 của anh.Nhưng cô nghĩ anh ta nói còn thiếu phải nói là bạn gái cũ thời cấp 3 mới đúng.Thư Kỳ giả vờ vui vẻ khi gặp Tiểu Phương rồi khen lấy khen để rằng Tiểu Phương thật xinh đẹp rằng Minh Quân và cô rất đẹp đôi nhưng trong ánh mắt của ả thì chứa đựng hàng ngàn tia tức giận và hình như đang có 1 âm mưu gì đó trong ánh mắt đó.Minh Quân mời ả ở lại dùng bữa.Anh vội kéo cô lại ngồi kế bên anh còn Thư Kỳ thì ngồi đối diện.Thư Kỳ thấy vậy tức lắm.Ả luôn tìm mọi cách chọc phá cô để cô sợ mà bỏ chạy như là giả vờ đạp vào chân cô rồi làm đổ nước lên người cô.Minh Quân ngồi kế bên tỏ vẻ khó chịu nhưng cũng khoái chí lắm vì lý do anh đưa Thư Kỳ về đây là để chọc tức cô mà.Anh nghĩ Tiểu Phương sợ rồi xin phép đi lên phòng.Nhưng không Tiểu Phương chẳng những không đi lên phòng mà cô còn ngồi thản nhiên ăn ngon lành.Khi đã dùng bữa xong Tiểu Phương xin phép đi lên phòng với lý do mệt còn Minh Quân và Thư Kỳ thì ngồi xem phim bộ.Ông Quản Gia và đám người hầu đều đang đi tập huấn nên họ cứ thản nhiên ôm ấp nhau mà chẳng biết ngượng.Đúng như lời Tiểu Phương nói.Thư Kỳ nói ã đã biết mối quan hệ giữa Minh Quân và Tiểu Phương chỉ là hợp đồng nhưng ã sẽ chẳng hé môi điều gì đâu.Điều đó làm Minh Quân rất yên tâm anh nghĩ Thư Kỳ sẽ chẳng bán đứng anh đâu.
Sau khi Minh Quân đưa ả về nhà.Anh lên phòng xem Tiểu Phương thế nào.Thấy cô đang dán mắt vào màn hình laptop miệng cứ nói cho mày chết này luôn hồi.
_Cô chưa ngủ à???Mà này chuyện hôm rồi tôi nói với cô là cô sẽ giả vờ mang thai ấy.Tôi đã nói với ba mẹ rồi nếu họ có gọi về thì cô nhớ bảo rằng đang mang thai được 3 tuần nhé.
_Biết rồi.-Tiểu Phương miệng thì nói mắt thì dán vào màn hình còn tay thì xua xua như có ý bảo Minh Quân đi ra ngoài.
“Cô ta hôm nay sao thế nhỉ???Không thèm quay sang nhìn mình 1 cái mắt thì cứ dán vào cái laptop.Bộ cái máy đó có sức hút hơn mình à.Mà hôm nay mình nói đến chuyện giả vờ mang thai cô ta cũng không phản ứng gay gắt như hôm bữa nữa.Tại sao vậy???”

Và mỗi buổi sáng Tiểu Phương đều rời khỏi nhà rất sớm.Mỗi sáng cô đều gặp Quang Kiệt ở trạm xe buýt.Mối quan hệ giữa cô và Quang Kiệt càng ngày càng phát triển.Cô cảm thấy Quang Kiệt cũng như là 1 người bạn thân và cũng là 1 người anh trai.Minh Quân cũng khá quen với việc Tiểu Phương đi làm bằng xe buýt vì đối với anh Tiểu Phương vẫn đến Minh Thị hằng ngày thì không có gì đáng lo cả.Nhưng việc anh lo nhất đó là buổi trưa nào cô ấy cũng đi dùng bữa với Quang Kiệt.Không cần phải chứng kiến tận mắt mà chỉ cần nghĩ tới thôi anh cũng đã cảm thấy tức tối.Nghĩ rồi Minh Quân cho gọi Quang Kiệt lên gặp riêng anh.
_Tôi nghĩ cậu biết lý do tôi cho gọi cậu lên đây.Tôi muốn cậu không được tiếp xúc với Tiểu Phương.Cô ấy là vợ tôi.Như cậu đã biết rồi đó 1 người chồng sẽ không bao giờ đồng ý cho vợ mình tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác.
_Vợ ư?Anh chỉ coi cô ấy là vợ dựa trên bảng hợp đồng mà thôi.Mà việc tôi tiếp xúc với cô ấy thì liên quan gì đến anh.Ngay cả anh cũng tiếp xúc với người con gái khác thôi.Tôi nghĩ anh đừng xen vào chuyện của cô ấy nữa.
_Cậu…làm sao cậu biết được chuyện đó?
_Không cần anh phải biết lý do nhưng anh yên tâm tôi sẽ không hé môi với bất kì ai đâu.Vậy thôi tôi xin phép.
Quang Kiệt bỏ ra ngoài đi ngang qua phòng làm việc Tiểu Phương thấy cô đang chăm chú làm việc.
Cốc…cốc…cốc…
_Quang Kiệt sao anh ở đây???-Tiểu Phương hơi bất ngờ.
_À anh đưa tài liệu cho Tổng Giám Đốc sẵn tiện sang xem em làm việc thế nào???
_Mời anh vào.
_Tiểu Phương đi lấy cho tôi tập tài liệu của khu đất Đông Phát và đem cho tôi 1 ly cà phê.-Minh Quân nói xong thì đóng sầm cửa lại.Anh thật sự tức giận.Anh muốn sa thải Quang Kiệt ra khỏi Minh Thị nhưng anh muốn bịt miệng cái bí mật của anh hơn là đuổi Quang Kiệt.
_Thôi em làm việc đi.Hẹn gặp lại vào buổi trưa nha.
Tiểu Phương chào tạm biệt Quang Kiệt rồi đi vào kiếm tài liệu mang sang cho Minh Quân.
_Đây là tài liệu mà anh cần và cà phê của anh đây.-Tiể u Phương nói xong vội đi ra.
_Trưa nay cô đi dùng bữa với tôi nhé.
_Trưa nay tôi có hẹn rồi.Khi khác vậy.
_Cô lại đi ăn với thằng đó à????
_Không liên quan gì tới anh.
_Này Quang Kiệt đã biết được bí mật giữa chúng ta.Cô nên cẩn thận thì hơn.
_Tôi không quan tâm.Nhưng tôi đoán rằng bạn gái của anh cũng biết được rồi đấy.
Tiểu Phương nói xong đi thẳng 1 mạch ra ngoài.Minh Quân đứng bên trong tức lắm.Tối hôm đó,Minh Quân lại mời Thư Kỳ về nhà.Tiểu Phương cũng có hẹn đi chơi với Quang Kiệt.Cô cũng chẳng muốn ở nhà để nhìn cái khuôn mặt dày đầy giả tạo của Thư Kỳ.
Minh Quân ngồi dưới phòng khách tay vòng sang ôm chặt lấy Thư Kỳ.Tiểu Phương.Tiểu Phương ném cho Minh Quân 1 nụ cười khẩy rồi đi ra khỏi nhà.Quang Kiệt đã chờ cô sẵn trên chiếc xe máy.
_Hôm nay nhìn em trẻ hơn so với bộ váy công sở trịnh trọng hằng ngày đấy.
_Anh quá khen rồi.-Tiểu Phường cười rồi leo lên xe.
Quang Kiệt chở Tiểu Phương đến rạp phim.Tiểu Phương ngồi đằng sau Quang Kiệt nhưng luôn tạo 1 khoảng cách giữa cô và anh.Quang Kiệt ngồi đằng trước luôn tìm cách bắt chuyện với Tiểu Phương nhưng cô chỉ trả lời khi cần chứ không nói nhiều cho câu chuyện thêm thú vị hơn.
Tới rạp phim,Quang Kiệt giành đi mua vé và đồ ăn.Tiểu Phương chỉ việc ngồi đó chờ.Cô ngồi thẩn thờ mặt thì buồn thiu.Cô nhận lời đi xem phim với Quang Kiệt vì không muốn chôn chặt mình trong 4 bức tường và cái chính là cô không muốn nhìn thấy hình ảnh Minh Quân âu yếm Thư Kỳ điều đó làm cho cô cảm thấy nhoi nhói ở tim.
_Em đợi anh có lâu không???Mình vào thôi sắp tới giờ chiếu rồi.-Quang Kiệt đi về phía Tiểu Phương hai tay cầm hai túi bắp rang to miệng cười toe toét.
_Dạ mình đi thôi anh.-Tiểu Phương cười đáp trả rồi phụ Quang Kiệt cầm 2 ly nước ngọt và đi theo anh vào rạp.
Màn hình sáng lên.Phim bắt đầu chiếu.Quang Kiệt ngồi xem chăm chú còn Tiểu Phương mắt thì dán vào màn hình nhưng cô chẳng thể tập trung vào bộ phim.Hai tiếng trôi qua bộ phim kết thúc.Ai ai trong rạp phim đều vội vàng lấy đồ đạc rồi đi ra ngoài miệng thì cứ bàn tán về bộ phim.
_Phim hay không em???
_Dạ hay lắm em rất thích.-Tiểu Phương nói dối vì sợ làm Quang Kiệt buồn.
_Em muốn đi ăn gì đó không???
_H….ay..mình đi bar đi anh.Em chưa bao giờ vào đó nên cũng muốn vào xem xem như thế nào.
Quang Kiệt trố mắt nhìn Tiểu Phương.Anh không nghĩ Tiểu Phương lại muốn đi vào chỗ đó nơi mà chỉ có các bọn loi choi,ăn chơi trác tán mới dám vào.Nhưng anh cũng đồng ý đưa cô đến đó.Vừa bước vào Tiểu Phương gần như ngất xỉu vì tiếng nhạc lớn của quán.Quang Kiệt đưa Tiểu Phương đến quầy bar ngồi.
_Em uống gì??-Quang Kiệt hét to lên cố để cho cô nghe thấy.
_Anh cho em 1 ly rượu loại mạnh đó nha.-Tiểu Phương cũng hét to không kém.
Tiểu Phương lại làm cho Quang Kiệt ngạc nhiên lần thứ 2.Anh nghĩ cô chỉ vô đây cốt yếu để biết cái chốn của bọn ăn chơi là như thế nào và chỉ chọn những loại thức uống bình thường không ngờ cô lại chọn rượu mà còn là loại mạnh nữa.
_Em không uống được đâu sẽ say đấy.-Quang Kiệt lo lắng trước ý định táo bạo của Tiểu Phương.
_Anh cứ gọi cho em đi.Hôm nay em muốn say mà.-Tiểu Phương nói rồi quay về phía sàn nhảy nhìn đám dân chơi đang nhún nhảy điên cuồng.Hôm nay cô muốn say.Say để có thể quên đi những chuyện buồn đã xảy ra và để quên đi nỗi đau mà cô đang chịu.
Người phục vụ đặt xuống quầy 1 ly rượu.Tiểu Phương cầm lên nhấp môi thử thấy cũng không đến nỗi đắng.Thế là cô uống 1 hơi hết luôn ly rượu trước đôi mắt ngạc nhiên của Quang Kiệt.Và thế là Tiểu Phương cứ gọi cứ gọi thêm và cứ uống cứ uống mặc cho Quang Kiệt ngăn cản.Đến khi đã say mèm nằm dài trên quầy bar Tiểu Phương mới thôi.Quang Kiệt dìu cô ra xe.
_B..uông….t..ôi…ra….a..i…c…ho….a…nh….đ..ộng…v..ào…t…ôi….a..nh..là…ai???-Tiểu Phương nhảy ra khỏi vòng tay của Quang Kiệt.
_Anh là Quang Kiệt này.Em không nhận ra anh sao.
_Q..uang…Ki..ệt….Q…uang…Kiệt l…à…ai????N…ói…d…ối….a…nh là…Mi…nh…Quân….c…h..ồng…t…ôi…sao…a…nh…lại…ở…đ…ây đáng….lẽ…a…nh…ph…ải…ở…n…hà….v….ới…Thư…K…ỳ…c..hứ…anh đi…đi…t..ôi…k..hông…cầ…n…a…nh…v..ề…mà…l..o….c..ho….Thư Kỳ của anh đấy.A…nh đ….ừng….l..o…c…ho….t..ôi…đi..ều…đó…sẽ khiến tôi….t..hích….a…nh…nh..iều hơn….v…à…đến khi…hợp…đ…ồng…k…ết thúc…t..hì …t…ôi…sẽ…chẳng thể nào quên anh được.T..ôi…xin…a..nh đó…hãy…đ…ể…ch…o..tôi…yê...n và….đừng…k..hiến…t..ôi…phải…đau vì anh nữa.-Tiểu Phương vừa nói trong cơn say đôi mắt cô ướt đẫm.Cô cứ nói nhưng đâu biết rằng lời nói của cô đã làm cho 1 người đang đau lắm.Phải đó chính là Quang Kiệt.Anh đã cố gắng làm tất cả để mong 1 ngày cô sẽ thích anh.Nhưng hôm nay khi nghe cô nói thì anh đã biết được hình ảnh của người trong tim Tiểu Phương là ai rồi.Vì những điều mà người ta nói trong cơn say đều là những điều mà họ đang giấu kĩ trong lòng.
Quang Kiệt đưa Tiểu Phương đến 1 khách sạn.Đặt cô lên giường đắp chăn lại và hôn nhẹ lên trán cô rồi lặng lẽ ra về.Quang Kiệt đang rất đau.Anh không biết cách nào để quên Tiểu Phương.Anh định là sẽ rời khỏi Minh Thị và trở về Mỹ sống với mẹ.Anh định về đây làm việc để chăm sóc ba nhưng bây giờ anh phải đi đi để quên quên 1 người con gái mà anh đã yêu yêu bằng cả trái tim mình.