MangYTe

chương 3 - Hành trình tìm con

Hành trình tìm con

Tác giả : Chưa rõ
Chương 3 : chương 3

Đi dọc địa đạo về kho hàng, tôi cứ cảm giác phía lưng mình như có thể hàng vạn con mắt đang chăm chú quan sát nhất cử nhất động.
Tôi liền lấy dao rọc mở những túi hàng bọc bằng bao tải lớn, vẫn còn có những thứ đồ hợp còn xử dụng được, tôi lấy vài hộp đem cho thằng Bảy và con Út, đồng thời cũng lấy một ít bỏ vào balo, sau này có gì cần thiết thì lấy ra dùng.
 
Bên trong hầm bí mật này tối đen như mực, không biết hệ thống điện có hoạt động hay không? Tôi nghĩ thầm nếu cứ dùng đèn pin như thế này, chẳng mấy chốc nữa sẽ hết pin thôi, tạm thời phải tìm một nguồn ánh sáng thay thế.
Tôi đi vòng vòng kho hàng, tìm những thứ có thể đốt cháy được. Nhưng đi hết cả vòng cũng không thể thấy thứ gì, tôi thất vọng quay về chổ ngồi, ngồi cạnh hai đứa Bảy bại và Út Mỹ.
 
Chợt con Út toàn thân run cầm cập, thằng Bảy hỏi:
 
“Nhỏ nhỏ, mày bị sao vậy em?”
 
Con Út nói:
 
“Em thấy lạnh quá”
 
Tôi bất giác cũng cảm thấy lạnh thật, nhiệt độ đột nhiên lại thây đổi thế này. Tôi cởi bộ áo khoác lính bên ngoài, đưa cho con Út, bảo nó mặc vào.
Chợt tôi nhớ tới mấy văn phòng hai bên địa đạo khi nãy. Tôi lập tức cầm đèn pin, bảo với hai đứa:
 
“Anh đi tìm đồ nhóm lửa, hai đứa bây ở lại, anh đi rồi chạy về ngay”
Nói xong là tôi phóng đi luôn, chạy đến cái văn phòng thứ nhất, thấy có mấy cái ghế gỗ, tôi ngậm đèn pin vào miệng, cầm cái ghế lên rồi đập xuống.
Cái ghế vốn cũ kỹ cũng không cần phải tốn sức để đập gãy là bao, tôi đập thêm vài cái ghế nữa, rồi ôm đống gỗ nát đó quay về. Vừa đi trên đường, chợt tôi nghe tiếng la thất thanh của thằng Bảy, có chuyện quái quỷ gì nữa đây. Tôi ôm đống gỗ chạy thật nhanh, còn khoảng mười mét nữa là tới kho hàng, dưới ánh đèn pin, tôi thấy cái bóng thằng Bảy đang đi giựt lùi về phía sau.
 
Tôi bỏ luôn đống gỗ xuống, cầm lại đèn pin trên tay rồi chạy đến gần thằng Bảy. Tôi nói:
“Bảy, vụ gì vậy mạy?”
 
Thằng Bảy toàn thân phát run, nó cứng đờ người, tôi chợt nhiên nhìn quanh. Tôi gào lên:
 
“Con Út đâu?”
 
Thằng Bảy chẳng nói chẳng rằng, ngồi phệt xuống đất, tay chỉ về phía cửa kho hàng.
 
Tôi lia ánh đèn soi vào, thấy bên trong không có ai, chỉ còn mấy cái vỏ đồ hộp và cây đèn pin lăn lóc trên sàn, con Út thì đâu mất rồi. Tôi tạm thời chẳng hiểu có chuyện gì, xách nách lôi thằng Bảy đứng dậy, vả vào mặt nó mấy cái. Thằng Bảy mới thần trí ổn định một chút, tôi bảo:
 
“Mày kể lại anh nghe ? con Út đâu ?”
 
Thằng Bảy toàn thân vẫn run lẩy bẩy, nó nói:
 
“Khi nãy anh đi, con Út nó phát rét, em ôm nó để cho đỡ lạnh, nào ngờ tự nhiên nó nắm tay em lên cắn rứt em một miếng thịt to. Em xô nó ra, con Út tự nhiên chống hai tay xuống đất, bò như bò trên đất tựa như là… con gì vậy, em chộp lấy cái đèn pin, soi vào thì thấy hai con mắt nó trợn ngược, nước dãi từ mồm chảy ra như con chó bị bệnh dại, kinh khủng lắm”
 
Thằng Bảy nói xong, đưa cái tay trái của nó ra cho tôi xem, đúng là có một khoảng đỏ tươi, máu chảy không ngừng
 
Tôi nghe xong cũng phát rùng mình, tôi bảo thằng Bảy:
 
“Rồi, từ từ, có nghĩa là mày thấy con Út tự nhiên … cắn mày, rồi bò trên đất, nước dãi chảy lòng thòng? Rồi bây giờ nó đâu?”
 
Thằng Bảy gật gật, rồi chỉ vào cái kho, nó nói :
 
“Lúc anh vừa tới là con Út nó bò lên tường, rồi mất hút vào trong bóng tôi, em sợ quá, chạy cũng không chạy đc, cứ đi giựt lùi về thế này”
 
Tôi hít một hơi, quay lại cầm hai cái chân ghế lên, một cái đưa cho thằng Bảy, tôi bảo:
 
“Anh với mày đi vào”
 
Thằng Bảy tuy là đang sợ phát run, nhưng cũng cầm cái chân ghế, theo sau tôi đi vào.
 
Vào trong cái kho, tôi đi mò mẫm từ từ, bổng nghe trong góc phòng có tiếng cào cấu, tôi đưa tay chỉ qua đó, rồi từ từ tiến đến.
Ánh đèn rọi vào góc phòng, tôi thấy con Út đang ngồi chòm hỏm, đưa miệng cắn cắn cái dây cuộc một cái bao hàng, nhìn nó bây giờ như thể con vật gì đó.
 
Ánh đèn chạm tới, con Út bật lùi lại, bò người dưới đất như thể thằn lằn. Mồm nó nước miếng nước gì chảy ra không ngừng.
Tôi lao đến, cầm cái chân ghế định khống chế nó, nào ngờ con Út lẹ quá, nó phóng lên tường, bò dọc trên tường rồi lại mất hút vào bóng tối.
Tôi nói:
 
“Điệu này không ổn rồi”
 
Rồi trong đầm thầm nghĩ cách làm sao bắt con Út lại, chợt lia đèn xung quanh, thấy có cái lưới quân sự để trùm mấy cái thùng hàng, tôi đưa tay giựt cái lưới.
 
Tôi định bụng thấy con Út là quăng lưới chụp nó lại.
 
Tôi quay lại nói thằng Bảy
 
“Thấy con Út, anh chụp cái lưới này, còn mày lao vô đèn nó xuống liền nha”
Thằng Bảy gật đầu, cũng không nói gì, chắc nó cũng hiểu tình hình này, con Út đã biến thành cái thứ gì tà ma nhập vào người rồi.
 
Tôi vừa nói dứt câu với thằng Bảy, thì chẳng rõ từ đâu con Út lù lù bò sau lưng nó, thoắt cái thằng Bảy bị nắm giò lôi đi. Nó la í ới, tôi lia đèn chạy theo. Con Út lôi thằng Bảy lẹ còn hơn tôi chạy, mấy chốc nó đã lôi thằng Bảy ra khỏi kho hàng
 
Thằng Bảy không ngừng gào hét, tôi la lên bảo nó:
 
“Mày quay người lại, đạp nó mấy cái đi thằng ngu”
 
Thằng Bảy nghe tôi nói vậy, ráng xoay mình, nhưng lóng nga lóng ngóng, nó quằng quại thì đúng hơn chứ. Thằng Bảy bị kéo đi một đoạn chạy hết cái địa đạo, đến tận cái ngã ba rồi bị kéo giật về phía hướng vào “Phòng Tập Trung”
Tôi đuổi theo nhưng thật là không kịp, con Út lôi thằng Bảy lẹ quá, tôi ráng hết sức bình sinh đạp người lao tới, chộp lấy tay thằng Bảy.
 
Nắm được tay nó, tôi mừng quýnh, tuy là nắm được tay nó tôi vẫn bị lôi đi một quãng rồi mới dừng lại, chắc con Út đã thả thằng Bảy ra, không kéo đi nữa
 
Lúc dừng lại rồi, tôi lòm còm đứng lên, cũng may cây đèn pin trong tay vẫn còn, tôi đỡ thằng Bảy đứng dậy, thấy nó đái ướt ra cả quần. Tôi thở dốc, cầm đèn pin soi coi nó có bị cái gì không, thì thấy nó ổn không bị gì cả. Con Út lúc này lủi vào bóng tối, cũng không thấy tăm hơi.
Nhìn lại thì thấy tôi với thằng Bảy đang đứng trước cửa “Phòng Tập Trung”
Từ trong phát ra âm khí ma mị, như thể đây chính là quỷ môn quan, bước qua cánh cửa này thì coi như đặt chân vào quan tài, không biết còn sống mà trở ra hay không?
Tôi hít lấy một hơi lấy tinh thần, quyết định phải bước vào trong tìm cho bằng được con Út, dù bên trong có là cả cái huyệt chôn người thì tôi vẫn phải vào.
Đâu thể nào bỏ bạn bè được.Tôi kêu thằng Bảy móc con dao ra, rồi hai thằng cầm đèn pin từ từ tiến vào. Thằng bảy phải nói nó cũng lì lợm thật, tuy là nó sợ đái ra quần nhưng vẫn chầm chậm tiến vào.
 
Cái cửa thép hé ra đủ cho tôi lách người qua, Vừa đặt chân vào là tôi đã đạp phải cái gì mềm mềm, nhớt nhớt ở dưới chân, Tôi rọi đèn xuống thì thấy mình đang đạp lên một cái đầu người, phân hủy chưa hết lớp da thịt ở ngoài như thể ung thiu, chảy nước ra. Tôi nhìn xong là muốn nôn luôn.
 
Tôi lúc này cẩn thận, soi đèn xuống chân tránh đạp trúng vô vàng xác người nằm la liệt dưới đất. Thằng Bảy cũng đã vào, nó vừa thấy cảnh đó đã dựa lưng vào cửa, nôn ra mật xanh mật vàng.
 
Tôi nín nhịn, rọi đèn tiến đến, đi được một chút thì thấy phía trước có con gì lù lù xuất hiện, toi soi đèn tới thì thấy rõ đó là đứa con gái, mặt mũi nó lúc này không còn ra con người.
 
Nữa cái đầu đã rụng gần hết tóc, chỉ còn le que vài nhúm tóc loang lỗ, cái miệng thì bạnh ra đến tận mang tai, nhe ra cái hàm răng trắng hếu dưới ánh đèn, hai con mắt nó đen lòm nhìn chòng chọc vào tôi. Nhìn quần áo thì tôi khẳng định đó là con Út.
 
Tôi tự hỏi nó bị cái quái quỷ gì nhập vào mà biến thành hình thù kinh dị như thế.
 
Tôi cầm cái lưới thẩy luôn vào con Út. Nó thấy có vật bay tới, đưa cái cái miệng rộng tính cắn lấy, nào ngờ đó là cái lưới. Con Út bị lưới chụp, cố chạy trốn, nhưng càng giãy dụa nó càng bị cái lưới làm cho rối.
 
Lúc này thằng Bảy cũng đã đến, nó thấy con Út là thốt lên tiếng thương tâm:
“Út ơi”
 
Tôi vừa nói vừa chạy đến đè con quỷ này xuống:
 
“Nó bị ma nhập rồi, phụ anh đè nó xuống”
 
Con Út lúc này vừa quằng quại trong cái lưới vừa phát ra tiếng gào khóc thê thảm, như thể đang phải bị chịu cực hình kinh khủng lắm. Cái tiếng gào khóc làm tôi cũng hơi chùng bước, đang lao tới, hơi chậm một nhịp, bổng thấy từ góc tối xa xa có cái bóng người màu đỏ lướt ngang qua. Tôi giật mình nói:
 
“Bà mẹ, ở đây có người sao?”
 
Tôi quay sang thằng Bảy, nói nó:
 
“Mày đè con Út xuống, anh chạy theo thằng kia”
 
Thằng Bảy có lẽ cũng thấy cái bóng như tôi, nó gật đầu liền, rồi tới đè con Út, không cho nó quẫy đạp nữa.
 
Tôi rơ đèn, phóng mau về phía cái bóng đỏ. Vì dưới chân toàn là xác người, tôi phải nhảy qua chổ này chổ kia, chẳng mấy chốc đã bỏ mất cái bóng. Căn phòng tập trung này còn rộng hơn cả cái nhà kho, đứng giữa một biển xác la liệt dưới chân tôi cảm giác như thể mình đang tại nơi âm tào địa phủ vậy. Tôi đưa đèn quan sát xung quanh, thấy phía vách tường cách tôi hơn mười mét có cái cửa thép đã mở toang.
 
Phía sau cửa tối om, tôi không thể thấy gì.
 
Tò mò tôi đi đến gần, thì thấy phía sau cửa là một cái cầu thang để đi xuống. Tôi tò mò không biết cái cầu thang này dẫn đi đâu, nữa muốn bước vào, nữa cảm giác ớn lạnh không dám tiến tới, Bổng thấy cái bóng đỏ kia lại xuất hiện chập chờn ở đó, tôi nghĩ bụng không biết nó là ma hay quỷ hay cái giống gì nữa, cứ như nó đang muốn dẫn mình đi theo nó vậy.
 
Tôi lại lấy hết can đảm, từ từ bước xuống cái cầu thang đen ngòm đó. Cái bóng đỏ kia lại vụt mất. Tôi đi xuống hết cầu thang lại thấy có cái ngã ba rẽ ra hai bên trái phải, đằng trước có cái cửa đỏ, tôi soi đèn một lượt, thấy trên cửa có ghi “Phòng Máy”
 
Tôi mở cửa đi vào phòng máy, thì ra bên trong đây đặt máy phát điện, tôi đưa đèn nhìn xung quanh thấy phòng có hơn chục cái máy phát điện, hình như đã lâu rồi không sử dụng, tôi lại nhìn trên tường, thấy có cái cần. Nhìn là biết đây là cái cầu dao tổng, tôi gạt cầu dao, lập tức nghe ù ù hết lỗ tai. Mấy cái máy phát điện hoạt động, phát ra tiếng kêu ầm ĩ.
 
Có ánh sáng, tinh thần cũng đỡ căng thẳng hơn. Tôi lại quay lên cầu thang, đi ra phòng tập trung.
 
Nhờ có ánh sáng mà tôi nhìn được toàn cảnh phòng tập trung, tôi chẳng dám tin vào mắt mình nữa, căn phòng rộng thênh thang, mà chổ nào cũng thấy có xác người, phải hơn mấy trăm cái xác thối rữa nằm trên sàn.
 
Tôi nhìn đằng xa thấy thằng Bảy đứng bất động nhìn cái phòng. Nó bây giờ chắc cũng hệt như tôi. Tôi tiến đến chổ nó, thấy con Út vẫn trong cái bộ dạng nữa người nữa quỷ kia nằm bất động, hai con mắt vẫn mở thao tháo nhìn theo từng bước chân tôi.
 
Thằng Bảy nói:
 
“Anh Nghĩa…”
 
Tôi chặn họng nó luôn:
 
“Anh cũng không biết có chuyện gì đâu”
 
Rồi tôi từ từ kể lại khi nãy dí theo cái bóng đỏ tìm được phòng phát điện ra sao.
 
Thằng Bảy nói:
 
“Em nghe ngày xưa, người già kể lại, linh hồn chết oan chết uất không siêu thoát được, hễ mà gặp người sống là ám theo người đó. Nếu gặp mà vong linh tốt thì nó cầu cứu để người sống giúp nó siêu thoát, còn nếu gặp mấy con vong ác thì nó ám cho chết theo với nó…”
 
Nói xong nó ngưng một đoạn, tôi nói chen vào:
 
“Mày nghĩ khi nãy anh gặp con ma tốt à?”
 
Nói xong tôi cười cười, cũng chẳng hiểu tại sao nữa.
 
Tôi lúc này có nhiều nghi vấn, nhưng cũng không hiểu nghi vấn điểm nào. Nhìn qua một lượt, cứ như nhớ lại hồi ở chiến trường, tôi bất giác thở dài.
 
Thằng Bảy lúc này vỗ vai tôi, nó chỉ về phía trung tâm căn phòng, nó bảo:
 
“Anh coi, mấy cái xác hình như nằm cách xa trung tâm cái phòng, ở giữa có cả một khoảng kìa”
 
Thằng Bảy chỉ tôi, tôi lúc này mới chú ý, đúng là ở giữa trung tâm phòng không hề có xác chết, nhìn quan cảnh như thể là ở giữa phòng có đặt một trái boom phát nổ ra một cái, xác người bay bật ra xung quanh vậy.
Tôi nói thằng Bảy:
 
“Mày lấy dây buộc tay chân con Út lại, cho nó khỏi di chuyển, rồi anh với mày ra đó xem”
 
Thằng Bảy hiểu rõ tình hình này, con Út đã không còn là con Út nữa rồi, nó bị cái gì nhập vào, bây giờ mà để hơ hổng thì dám hai thằng nằm chung với cái đống xác này lắm.
 
Trói con Út lại xong, tôi với thằng Bảy tiến lại trung tâm phòng.
 
Ở giữa trung tâm phòng có một cái cửa thông đạo mở rộng, rộng vừa đủ một người to lớn chui qua, cái cửa thông đạo bị phá hỏng nặng. Xung quanh có đầy những vũng máu đã khô đen lại, có những bộ phận người nằm rãi rác như bị thứ gì đó xé ra.
 
Mọi đầu mối đều chưa thể đưa tôi đến một kết luận nào cả.
Chỉ thấy đây là một căn phòng kính, hình lục giác, ở mỗi cạnh có một cái cửa thép lớn.
 
Một cái là dẫn từ kho hàng đi vào, còn một cái là dẫn ra cái cầu thang. Bốn cái cửa thép còn lại thì vẫn nằm im lìm không bị gì cả.
Đến nước này, muốn làm rõ thì chỉ có thể đi xuống cái cầu thang rồi tìm hiểu tiếp thôi.
 
Tôi với thằng Bảy quay lại, rồi tạm thời bê con Út đặt nằm im ở cái cầu thang đi xuống phòng Máy. Sau đó hai thằng cùng nhau rẻ phải, đi dọc theo hành lang
 
Phía trước phát ra tiếng ư ử… nghe như có con gì phát ra vậy.