MangYTe

Chương 4 - Bé Bi... Anh Đã Về...

Bé Bi... Anh Đã Về...

Tác giả : Chưa rõ
Chương 4 : Chương 4

Bắt người ta mun đồ ăn mờ đợi 10p hẻm nỗi .
Tùng ! Tùng ! Tùng !
Chỉ chờ có thế , Linh tức tốc chạy như bay xuống căn tin mua nhanh kẻo ' chen không kịp ' rồi chạy lên sân thượng . Vừa cầm đồ ăn , vừa nước uống , Linh cảm giác chân minh là một thanh chì nặng trịch . Lếch được lên sân thượng mà mồ hôi cô ướt hết cả áo ( 5 tầng chứ phải ít đâu ) .
- Hộc...hộc...đồ ăn...của anh ...nè.._ Nói mờ thở hông ra hơi lun ( khổ thân =.=' _
- May cho cô đó , nếu chậm nữa giây nữa thôi thfi cô thành người nỗi tiéng rồi .
Vừa ngồi xuống , Hoàng lại làm cô giậc mình bằng tiếng hét muốn lũng màng nhỉ .
- NÀY ! Sao cô lại mua đồ ăn có chất chất béo cho tôi vậy hả ?
- Sao tôi biết được , anh có nói cho tôi biết anh hok ăn được đồ ăn có chất béo đâu .
Hoàng chụp lấy đồ ăn trên tay Linh .
- Vậy cô ăn đồ ăn của tôi còn tôi ăn đồ ăn của cô ._Vừa nói vừa sực .
- Nhưng ...nhưng tôi củng không ăn được _Mặt thộn ra một cục .
- Ráng chịu .
Linh đành cầm chai nước uống cho đở đói _Xong rồi cô nói .
- Anh ăn no chưa ?
- Rồi ! Sao ?
- Tôi xuống nha . Tôi vào lớp ngủ một chút . Còn một tiếng nữa là vào học rồi .
[ Mình nói rõ ở đây một chút nha. Trường của Lnih bắt đầu học từ 8h sáng cho đến 4h chiều và được giải lao vào 11h30 cho đến 1h . Nói thế cho các bạn khỏi thắc mắc ]
- Đứng lại đó ! Ai cho cô đi mà đi hả . Lại đây !
Mặt Linh méo xệch nhưng cũng phải tới .
- Ngồi xuống ._ra lệnh thế đếy
Thì ngồi .
- Duỗi thẳng chân ra ( làm gì thế không biết )
Thì duỗi .
Và cuối cùng đó là ..Hoàng gối đầu trên đùi Linh . Chậc , Linh ú ớ vài tiếng rồi cũng thôi .
vừa đặt đàu xuống mà Hoàng đã ngủ rồi . Linh thì không ngủ được , ngồi kiểu đó mà ngủ được mới lạ . Khẻ nhìn khuôn mặt của Hoàng , khi cậu nhắm mắt lại rồi thì cậu vẫn giống trước kia lắm . Tất cả như chưa có gì thay đổi .
------------------------------------------
- Nè ! Anh làm chân tôi buốt rồi đấy ! Dậy đi sắp vào lớp rồi đấy .
Hoàng khẻ cựa người :
- Từ đi Bi , anh đang ngủ .
Rồi bổng như nhận ra mình nói cái gì đó . Hoàng giậc mình , ngồi bật dậy :
- Thôi , tôi xuống đây .
Linh vẫn ngồi đó , câu nói đó như đập vào mặt Linh . câu nói đó cô nhớ là câu nói mà lúc xưa cô thường xuyên nghe thấy khi chạy lên đánh thức Hoàng vào mỗi buổi sáng . Chắc chắn Hoàng vẫn như lúc xưa , nhưng sao anh lại tỏ ra lạnh lùng với cô nhỉ ? Linh băn khoăn mãi cho đến khi tiếng trống trường dồn dập .
-------------------------------
Chiều đó Linh đi về một mình trên con đường quen thuộc , lòng cô vẫn còn vướng bận câu nói hồi nãy của Hoàng thì .
- Á á á ...
....... Rầm.........
Linh thấy sao ê ở mông quá , phải rồi ' mình nó ' lãnh ' đạn' cho cả người của cô mà . Lò mò ngồi dậy thì :
- Có sao không em ???
Nhìn lên thì Linh thấy đó là một người con trai nét mặt hiền hiền , dáng người cũng cao lớn đang lo lắng cho mình .
- Dạ...em không sao ạ .
- Tay em chảy máu rồi kìa ! đợi anh chút !
Nói rồi người thanh niên kia chạy đi qua bên kia đường ghé vào tiệm thuốc . Linh thì không chờ được bởi hôm nay ba mẹ của Hoàng và mẹ cô đi du lịch hết rồi . Tối nay chỉ còn mình cô với Hoàng nên cô phải về sớm để nấu đồ ăn . Lụi cụi tính xách xe về thì ...ôi thôi ...xe cô méo mó nhìn thấy tội .
- Em , để anh bôi thuốc sát trùng đã .
Câu nói dịu dàng của người thanh niên khiến Linh nghe theo , như một đưa em nghe theo lời anh trai vậy .
- Nhà em xa đây không ? Xe em hư rồi , để anh chở em về nha .
- Dạ...cảm ơn anh ạ .
Dắt xe đạp qua bên kia sửa xong 2 người đi về .
- Em tên gì .
- Mi Linh ạ .
- Chà ...tên đẹp nhỉ , mặt cũng dể thương nữa chứ , hì .
- Dạ đâu có , em xấu nhất lớp á .
- Em học trường nào ?
- Dạ MRCR .
- Giỏi quá ta . Lúc trước anh cũng học ở đó , anh mới ra trường , sao hok gặp em nhỉ ?
- Em mới lớp 10 thôi ạ .
Tới nhà em rồi .
Dừng xe , Người thanh niên nói tiếp :
- Anh tên Sơn . Em học 10A mấy ?
- 10a1
- Uhm` ! Thôi anh về nhé . Hẹn gặp lại em , angel .
Sơn đi khuất bóng mà Linh vẫn nhìn theo , cô thấy người này sao mờ tốt thế .
Quay người tính vào nhà thì Lnih giậc mình , hoàng đang đứng trước thềm nhà nhìn cô mới cặp mắt lạnh người .-----------------------------