MangYTe

Chương 5 - Nhất Định Tớ Sẽ... Lấy Cậu

Nhất Định Tớ Sẽ... Lấy Cậu

Tác giả : Chưa rõ
Chương 5 : Chương 5

“Kíng...coong...”

- Linh ơi, con ra mở cửa hộ mẹ với. Nhanh đi con. - Mẹ nó nói từ trong phòng vọng ra.

Lúc này, nó mới lạch bạch đi xuống,mặt vẫn còn ngái ngủ,mái tóc rối bù,dáng đi chậm chạp. Trông nó lúc này không khác gì một con vịt bầu.

Vừa đi nó vừa lẩm bẩm :” Mới sáng sớm mà đã gọi cửa inh ỏi lên rùi. Làm mất cả giấc ngủ vàng của nó”

Mở cửa, nó bực mình quát vào mặt kẻ đối diện.

- Ai mà... Ớ, Dì, sao dì lại đến đây?

Nó trợn tròn mắt, há hốc mồm ngạc nhiên. Dì nó, đáng nhẽ phải ở bên Mỹ với chồng chứ. Sao lại về đây đột ngột thế này.

- Kìa cháu yêu, đây là cách cư xử mà cháu thường làm đối với người dì xinh đẹp của cháu sao?

Dì nó cười tươi rồi ngang nhiên đẩy nó ra bước vào trong nhà.

Quái lạ, dì đã theo chồng sang Mỹ sống 10 năm nay rồi. 1 năm giỏi lắm là điện về hỏi thăm 2 mẹ con nó 2 lần, mỗi lần không quá 5 phút. Ấy vậy mà,bây giờ, dì lại đột ngột về đây, nói năng nhẹ nhàng ngọt ngào hẳn. Không nghi ngờ không được...

- Chị, em nhớ chị quá. – Dì Mai vừa nhìn thấy mẹ nó là đã lao vào hôn chùn chụt vào má. Nó nhìn mà thấy lạnh cả sống lưng. May mà Dì không biểu lộ cảm xúc 1 cách thái quá với nó không thì...

- Nhớ cái gì mà nhớ. Cô đi biệt tăm 10 năm nay, giờ lại quay về nói nhớ. Thật là chả hiểu gì. - Mẹ nó ngắt lời.

- Chị...chẳng qua là em bận chút việc thôi mà. Hì. – Dì Mai nũng nịu khiếp, nhìn mà rởn cả da gà da vịt lên. Chắc chắn là định nhờ vả gì rồi, bình thường dì nó đâu có ân cần, dịu dàng đến thế.

Nó nhớ đầu năm nó học lớp 6,nó được chú (chồng của dì) cho sang Mỹ chơi.Ui, lúc đầu, nó vui phải biết. Đi Tây mà, đứa nào chơi sướng.Thế mà sang đó, dì lúc nào cũng động viên,dỗ dành nó...về nước sớm.Nó biết dì muốn đuổi nó, nhưng nó vẫn cứ ở lì đấy hẳn 2 tuần. Chơi cho đã rồi mới về, mặc kệ dì muốn nói gì thì nói. Nó bướng từ bé mà.

Nhưng mà nhắc lại mới nhớ, đâu phải chỉ có dì mới muốn đuổi nó mà ngay cả thằng em họ ngỗ ngược kém nó 1 tuổi lúc nào cũng bày trò này trò nọ nhằm mục đích khiến cho nó tức mà về nước sớm. Ấy vậy mà trò nào của thằng nhóc, nó cũng giải quyết ổn thoả, có khi nó còn cho thằng nhóc “ gậy ông đập lưng ông” ấy chứ. Haha, vui phải biết. Nó khiến cho thằng em tức xì khói đầu mà không làm gì được. Chuyện !

Thằng em ngỗ ngược thì nó ngang bướng. Thằng em nghịch 9 thì nó ngịch 10. Dù sao thì 10 cũng lớn hơn 9. Nên không có gì có thể qua nổi mắt nó đâu. Hehe...

Trong nhà chắc chỉ có chú mới quí nó nhất. Nó cũng vậy, nó yêu chú nó lắm lắm. Chú vừa giỏi, vừa đẹp trai lại tâm lý nhiều lúc nó thấy lạ, tại sao một người hoàn hảo như chú lại đi lấy dì của nó chứ. Lúc nào cũng chỉ biết chơi với làm đẹp. Lạ thật!

- Ơ kìa, Linh, mau đi lấy nước cho dì đi, Dì khát khô cả cổ rồi đây. À, dì uống nước cam nhé. Cho dì ít đường thôi, ảnh hưởng đến nhan sắc của dì thì chết.

Dì nó ngồi ì ở ghế mà chỉ đạo. Hứ, dì tưởng nhà này là quán sinh tố chắc. Lại còn ảnh hưỏng đến nhan sắc. Trời ạ!

- Nhà con chỉ có sinh tố nước lọc thôi dì à. Không có nước cam đâu. Vả lại, nước lọc cũng đẹp da lắm mà.

Nó nói rồi vọt thẳng vào bếp. Nó biết dì nó đang tức lắm đây. Hehe. Càng vui chứ sao. Nó cưòi thầm

- Sao cô lại về tầm này. Chắc không phải chỉ để hỏi thăm 2 mẹ con tôi đấy chứ. - Mẹ nó nhìn thẳng vào mắt dì, nghiêm nghị.

- Em về thăm chị với cháu Linh mà.

- Tôi còn lạ gí cô, 10 năm nay, cô mới về được 1 lần. Thăm hỏi cái gì. Còn chuyện khác nữa đúng không?

- Sao lúc nào chị cũng tinh ý thế nhờ. 10 năm rồi mà vẫn chẳng thay đổi tẹo nào

- Tôi vẫn vậy. Cô nói vấn đề chính đi.

- Ờ...thực ra. – Dì Mai ngập ngừng.

“ tinh tang tinh ...tinh tang...”

Điện thoại dì nó kêu.

- Hello, my love. Where are u?
...

- OK. Come on...I love u !

- Dì kể đựoc chưa? - Mẹ nó hỏi lại.

- Hì...hì... Đến rồi.

- Cái gì???

“ kíng... coong...”

- Cháu yêu, cháu ra mở cửa đi.

- Gì ạ???

Nó vừa thay quần áo bước xuống đã bị dì bắt ra mở cửa rồi. Mà ai đến mới được chứ. Bực mình thật. Hôm nay toàn câu chuyện lạ lùng.

- Lại ai nữa đây?...A chú, chú đến rồi ạ! Vào nhà đi chú.

- Ôi,cháu gái của chú. Đã lớn nhường này rồi cơ đấy. Lại còn xinh nữa. – Chú nó xoa đầu nó rồi bước vào trong nhà không quên ới lại

- Ken. Vào đây nhanh.

- Tại sao lại bắt con về đây chứ? - Thằng bé đi đằng sau chú nó. Cằn nhằn. Còn nó thì há hốc miệng ngạc nhiên. Oh my god!

Chính nó, thằng em họ ngỗ ngược của nó đấy. Nhưng sao vẻ mặt nó lại bất cần đời thế nhỉ.

Tuy vậy, nó cũng không thể phủ nhận rằng, thằng nhóc... đẹp trai thật. Cao ráo, da trắng, mũi cao, mắt đen láy nhưng rất khinh đời. Chà, thằng nhóc giống bố nó thật. nhưng chỉ vẻ bề ngoài thôi nhá. Tính tình thì còn thua xa chú.

Thằng nhóc miễn cưỡng bước vào nhà. Không quên quay sang nói nhỏ với nó.

- Bà chị à! Chưa từng thấy ai đẹp trai sao mà há hốc mồm như thế. Ở đây nhiều ruồi lắm đó. – Nói rồi, nó cười khẩy.

Tức chết đi được. Thằng nhóc thối tha, mi về đây làm gì cơ chứ. Ta ghét ngươi !!!!!!

Nó hậm hực bước vào trong nhà, nói một cách bực dọc.

- Chú, sao chú lại mang cái của nợ này về đây ?

- Kìa Linh, sao con lại nói em như thế. - Mẹ nó nhìn nó, mắng. - Lấy nước cho chú và em đi con.

- Chú, chú uống bia nhé. – Nó tuơi cuời hỏi chú.

- Ừ, gì cũng được. – Chú nó cười.

- Ê, lấy cho tôi 1 lon nữa nhớ, bà chị. - Thằng nhóc ngồi chình ình trên ghế, gọi với theo. Xí, y chang mẹ nó.

- Chỉ còn 1 lon thôi. Trẻ con thì nên uống nước lọc thôi.

- Người đâu mà thiên vị. - Thằng nhóc lầm bầm.

- Bây giờ chú dì nói rõ cho tôi xem nào. Sao tự dưng lại về hết đây thế. Chú Tuấn, còn công việc thì sao? - Mẹ nó nhìn chú, hỏi.

Còn dì thì vẫn đang ngồi vuốt tóc cho con trai, lau mồ hôi. Nhẹ nhàng tỉ mỉ lắm. Hứ, con trai mà cứ làm như nó là cục vàng không bằng. Nhìn ngứa cả mắt.

- Vâng ! Lần này em về đây là cũng để nói với chị chuyện này. Và mong chị đừng trách em.

- Ừ, chú cứ nói đi, tôi đang nghe đây.

- Chị có thể cho thằng Ken ở nhờ đây được không ạ. – Ý em là cho nó sống ở đây ạ.

- Ý chú là sao? - Mẹ nó vẫn chưa hiểu gì. Nó cũng thế. Ở cùng nghĩa là thế nào?

- Em đã nhập học cho thằng Ken ở đây rồi. Trường mà cháu Linh đang học đấy ạ. Cũng là tại lỗi vợ chồng em. Chiều quá hoá hư. Nó đánh nhau với người ta, bị trường bên Mỹ đuổi học. Không còn cách nào khác, em đành đưa nó về đây nhờ chị và cháu Linh quản lý giúp. Hai vợ chồng em đi làm suốt ngày, không quản nổi nó. Xin chị giúp em.

- Kìa mình, là tại thằng kia nó gây sự với con trai mình mà. – Dì nó đang cố sức bảo vệ “ cục cưng”.

- Mình đừng bênh vực nó nữa. - Rồi chú quay sang phía mẹ nó. - Chị! Chị giúp em nhé, được không chị.

- Ờ... tôi...

- Cho ở đây luôn sao chú ? Học hết cấp 3 ở đây sao ạ???

- Ừ! Cháu giúp chú quản lý thắng Ken nhé.

- Nhưng mà cháu...

- Nếu nó không nghe lời, cháu cứ điện sang cho chú. Ngay lập tức chú sẽ cắt tiền tiêu vặt của nó.

- Bố ! Sao lại làm thế được. - Thằng Ken giãy nảy.

- Mày làm mất mặt bố ******. Hỏi còn gì đáng xấu hổ nữa không ? Làn này tao sã làm thật. Nếu chị Linh có nói gì, thì tài khoản của mày sẽ không có 1 xu. Hiểu chưa ?

- Mình, biết đâu cái Linh nó vu oan...

- Dì, cháu không như dì đâu. Được cháu sẽ giúp chú.
Nó nhìn thằng nhóc với nụ cười đểu nhất có thể. Còn thằng Ken thì mặt nhăn nhó, khổ sở. Nó biết, với loại công tử bột như thằng nhóc mà hét tiền thì thà chết còn hơn. “ Hehe, Ken yeu qúy, Lần này không nghe lời không được rồi”.

- Mẹ, mẹ đồng ý giúp chú nhá ! – Nó lay lay tay mẹ nó. Nài nỉ.

- Ừm... thôi được. Chú dì cứ để Ken ở đây. Tôi sẽ coi sóc nó.

- Ôi, tốt quá ! Em cám ơn chị và cháu nhiều lắm.

- Chị nhớ chăm sóc con trai em cẩn thận đấy nhé. Nó mà làm sao thì...- Dì Mai.

- Thì dì định làm gì mẹ con cháu ạ. Dì nên bảo con trai dì có thái độ tốt một chút nhớ.

Dì nó chu môi lên, lườm nó. Rồi lại quay sang ngọt ngào với chồng.

- Mình, em không nỡ xa con đâu.

- Thì mình ở lại với nó đi.

- Không được. Cái Spa nó đang đợi em mà.

- Thế thì mình đừng nói nữa.

- Nhưng để con ở lại em không an tâm.

- Anh thì rất an tâm đấy.

- Mình...

- Không nói nữa. Nói nữa là hết Spa đấy.

Dì nó im tịt.

- Chú dì định bao giờ thì quay lại bên đó thế ? - Mẹ nó hỏi.

- Chiều nay bọn em sẽ bay luôn chi ạ. Công việc còn nhiều lắm.

- Thế trưa nay ăn cơm ở đây nhé. Chị đi chợ luôn.

- Làm phiền chị quá.

- Ui giời. Người nhà cả mà. Dì Mai, đứng lên đi chợ cùng tôi.

- Em á, em không đi đâu. Đi ăn nhà hàng đi mình. Em muốn ăn món Pháp. – Dì nũng nịu.

- Mình đi chợ cùng chị đi. Học tập chị ý 1 chút. Chẳng bao giờ nấu cơm cho chồng ăn cả.

- Xí... em ghét mình.

- Theo tôi, nhanh lên. À, Linh ơi, con đưa em lên phòng, sắp đồ đạc cho em nhé.

- Vầng . Cậu kia, vác cái vali theo tôi...

- Tôi đang mỏi.Chị mang lên hộ tôi đi.

- Cái gì? Chú à...

- Ken...

Thằng nhóc giật nảy người khi bố nó giơ cái thẻ trước mặt nó lắc qua lắc lại. Hiểu ý, nó lồm cồm bò dậy vội chạy theo tôi.

- Thế mới ngoan chứ. – Nó cười khoái chí.

Nó dắt thằng nhóc ken lên tầng 2, mở cửa 1 căn phòng nhỏ rồi bắt thằng nhóc chuyển đồ vào. Đan ông con trai cao lớn thế kia mà xách cái vali bé tí cũng kêu mỏi tay. cứ leo lên được 1 bậc cầu thang là lại kêu mỏi, kêu nhức chân, nhức tay, nhức đầu. Ghét thế cơ chứ. Nó còn cao hơn tôi hẳn cái đầu ấy.Mỏi mệt gì, chỉ có giả vờ là giỏi.

- Đây là phòng của cậu. Sắp xếp đồ đạc đi.

- Phòng gì mà bé thế. - Thằng Ken cằn nhằn

- Thích phàn nàn không hả?.

- Xì. Ra khỏi phòng đi, chị thích nhìn tôi thay đồ lắm à ?

Nó ngoe nguẩy bước đi. Ra đến ngoài, nó bật cười thành tiếng. Haha, giờ thì có thể bắt chẹt thằng nhóc thoải mái rồi.

“À mà không được, như thế thì đâu có ra dáng đàn chị, phải thật thoải mái, phải chứng tỏ cho thằng nhóc biết, nó là bà chị vừa xinh đẹp, vừa độ lượng mới được. Hô hô...phải, phải, phải như thế.” –Con bé khoái chí cười sằng sặc. Cưòi như đười ươi xổng chuồng ý. Cười với cái ý nghĩ là thông minh nhất của nó. “ Nó là một bà chị độ lượng”. Phải không đây?