MangYTe

Chương 6 - Hôn Nhân Sắp Đặt

Hôn Nhân Sắp Đặt

Tác giả : Chưa rõ
Chương 6 : Chương 6

Người con gái đứng trước mặt anh đây, đã có lúc anh nghĩ rằng cô ấy trong sáng, thuần khiết, nhưng thật sư hôm nay những suy nghĩ đó đã hoàn toàn sụp đổ trong anh. Cũng thế thôi, tất cả cũng chỉ vì tiền!

- Không...không phải thế! Mẹ..mẹ em đang...! Nhỏ chưa nói hết câu anh đã quay lưng đi, sao lại không để nhỏ nói nguyên do chứ? Nhỏ đâu phải là người như vậy, từ khi cưới anh đến giờ nhỏ có bao giờ đỏi hỏi anh cái gì đâu. Nước mắt ơi mi đừng rơi nữa, nhỏ đau khổ, nổi tủi nhục ngày càng dâng lên, anh khinh thường, chà đạp nhỏ nhưng mặc kệ, giờ nhỏ không có thời gian để quan tâm, tính mạng của mẹ là quan trọng nhất. Nhỏ phải mạnh mẽ lên, không thể yếu đuối như thế mãi được.

*Bệnh Viện

sau 2 giờ chờ đợi trong căng thẳng, phấp phỏng lo âu, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng bật mở, thấy ông bác sĩ đi ra, nhỏ vội chạy lại nắm tay ông hỏi:

- Bác sĩ, mẹ...mẹ cháu có sao không?

Nhìn ánh mắt van nài, chứa đựng sự lo lắng của nhỏ đang mong chờ câu trả lời từ mình, ông cảm thấy xót thương cho cô gái này quá, tuy không muốn nhưng ông đành phải nói ra câu nói quen thuộc, là bác sĩ trong nghề lâu năm chẳng lẽ ông không hiểu được nỗi đau khi mất đi người thân.

- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, vì thể trạng của mẹ cô quá yếu với lại khi đưa vào đây thì đã hơi muộn nên...nên...! Ngậm ngừng 1 lúc ông nói tiếp: đây là những lời mẹ cô muốn gửi tới cô, chúng tôi đã ghi lại.

Run rẩy cầm lấy tờ giấy từ tay ông bác sĩ nhỏ không muốn tin vào sự thật này nữa, tàn nhẫn quá, mở tờ giấy ra, bên trong chỉ vẻn vẹn vài dòng:

Con gái của mẹ, mẹ biết khi con đọc được những dòng chữ này là lúc mẹ không còn nữa, con sẽ đau buồn nhiều lắm nhưng mẹ mong con hãy cố gắng vượt qua mà hướng về tương lai phía trước, con phải sống hạnh phúc không chỉ cho con mà còn cho cả cuộc đời dang dở của mẹ nữa, như thế mẹ mới có thể yên lòng. Cuối cùng mẹ muốn gửi lời xin lỗi đến con, vì mẹ mà con phải khổ nhiều rồi, không giúp được gì cho con mà mẹ lại ra đi như thế này. Mẹ ở trên thiên đàng sẽ luôn dõi theo bước chân con!

Mẹ yêu con!

Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, người thân duy nhất cũng đã bỏ mình, nhỏ khuỵu xuống, đau khổ, cay đắng, chua xót...không muốn cảm nhận gì nữa, nhỏ chỉ ước rằng mình có thể đi theo mẹ mà thôi, một mình trong cái xã hội này, không còn người thân thích, liệu nhỏ có thể sống hạnh phúc như lời mẹ nói? Nhỏ còn phải chịu đựng thêm bao nhiêu nỗi đau nữa? Có còn can đảm để bước tiếp?

Sau khi lo hậu sự cho mẹ nhỏ mới về nhà, 2 ngày rồi, 2 ngày từ khi mẹ xa nhỏ, những kí ức về ngôi nhà ở ngoại ô thành phố cùng tiếng nói cười của 2 mẹ con luôn xuất hiện trong tâm trí, nhỏ thấy nhớ mẹ quá. Khẽ thở dài rồi lẳng lặng vào bước vào nhà.

- Cô đi đâu giờ này mới về? Có tiền thì đi suốt giờ hết tiền rồi mới biết đường về nhà à, đừng hòng đòi hỏi gì thêm, tôi chỉ có thể cho cô được thế thôi? Anh từ cầu thang bước xuống, nhếch mép cười nhìn nhỏ bằng ánh mắt coi thường.

- Em...em...,nói đến đây nhỏ không cảm nhận được gì nữa, người mềm nhũn, nhỏ ngã xuống. Cũng đúng thôi, từ khi mẹ mất có nghĩa là 2 ngày rồi chứ không phải ít nhỏ có ăn uống gì đâu.

- Cô...cô làm sao vậy?anh hốt hoảng vội chạy lại bế nhỏ lên phòng rồi gọi bác sĩ.

- - - -

- Cô ấy không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ bị suy nhược cơ thể thôi, cố gắng ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi trong vài ngày là khỏi. Câu nói của bác sĩ sau khi khám tổng quát cho nhỏ, anh thở phào nhẹ nhõm tiến bác sĩ ra ngoài rồi quay lại phòng, nhìn sâu vào gương mặt xanh xao, người nhỏ như gầy hẳn đi, anh chợt thấy mình có lỗi, trong lòng với bao nhiêu cảm xúc hỗn tạp anh cũng chẳng biết đó là gì. không thấy nhỏ về nhà anh cũng lo lắng lắm chứ nhưng vì lòng tự cao của mình anh không cho phép nó biểu hiện ra ngoài.

Vài ngày sau dưới sự quan tâm chăm sóc đặc biệt của anh, nhỏ đã hồi phục và có thể đi học trở lại bình thường, vừa nhập học 1 ngày đã nghỉ đi gần 1 tuần, nhỏ hứa với lòng mình sẽ phải cố gắng hơn. bước vào lớp, chưa kịp định thần lại thì đã bị anh chàng Gia Hoàng tra khảo:

- Sao mấy hôm nay cậu không đến lớp vậy? Cậu có biết mình lo lắng cho cậu lắm không hả?_Quả thực không thấy nhỏ, cậu cảm thấy rất lo lắng, qua nhà tìm, nhấn chuông thì không ai ra mở cửa.

- Mình xin lỗi, mình có chút việc. Nhỏ ấp úng rồi vội lản sang chuyện khác:

- à, cậu có biết chỗ nào cần tuyển nhân viên làm việc bán thời gian không?

- Sao? Cậu muốn đi làm thêm à? Cậu ngạc nhiên hỏi.

- Ừ, mình đang cần tiền trả nợ.

- Có nhiều lắm không? Hay để mình giúp nhé!

- Thôi, tớ không muốn mắc nợ ai nữa đâu, tớ sẽ kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình, cũng không nhiều lắm đâu chỉ 50 triệu thôi, nhỏ đáp mà mắt cứ nhắm lại, 50 triệu đối với người khác là ít thật nhưng đối với nhỏ đó lại là cả 1 gia tài với lại nhỏ không muốn bị ai khinh thường nữa, 1 lần là quá đủ rồi.

- Ừ, tớ hiểu, thế này nhé, khách sạn mình quản lý hiện đang cần tuyển nhân viên phục vụ phòng, nếu không chê cậu có thể vào làm. Cậu vui mừng đáp vì được tiếp cận nhỏ nhiều hơn mà.

- Thật sao? Cám ơn cậu nhiều nhé! Cậu yên tâm, tớ sẽ chăm chỉ làm, không làm cậu thất vọng đâu. Hihi! Nhỏ cũng hớn hở không kém.

- Tất nhiên, khi nào cậu có thể đi làm?

- Thứ 2 tuần sau nhé!

- Okie! Vậy là còn 2 ngày nữa!

- Ù, thui vào học rồi kìa, kết thúc cuộc nói chuyện, nhỏ vui lắm, có việc làm rồi sẽ nhanh chóng có đủ tiền trả anh, lúc đó anh sẽ không kinh thường mình nữa, nhỏ nghĩ.

Hôm nay có thể coi là 1 ngày đẹp trời vì thế khiến cho tâm trạng của con người ta tốt hơn chăng? Ngoài kia những tia nắng đang mỉm cười khoe ánh sáng đẹp của mình để vui đùa cùng gió mà đâu hay biết rằng dù mình có đẹp đến mấy thì cũng có lúc bị mây che khuất còn gió thì vĩnh cửu mãi trường tồn, nắng ấm áp, dịu dàng, luôn chiếu sáng về 1 phía_ gió mạnh mẽ quật ngã tất cả những gì cản trở bước chân mình, giận dữ đến điên cuồng nhưng lại là đứa con của ngao du, gió kết hợp với nắng khiến cho người ta cảm thấy thoải mái rồi khi mưa xuống, gió gào thét làm người ta khó chịu, có phải gió đang nhớ nắng hay không? Nhưng sao gió luôn thường xuất hiện cùng mưa? là vì nắng quá yếu ớt không thể bảo vệ tình yêu của mình hay vì gió quá phong lưu, luôn đa nghi không cho nắng cơ hội yêu?

Reng!!! Reng!!

Tiếng chuông báo hiệu 5 tiết học nhàm chán đối với mọi người nhưng đối với nhỏ thì rất thú vị kết thúc. Ủ rũ bước khỏi lớp, Gia Hoàng cũng theo sau đến cổng trường nhỏ thật sự ngạc nhiên khi thấy bóng dáng quen thuộc đứng đó, dáng người cao, khuôn mặt đẹp trai ấy đang là tâm điểm chú ý của mọi người. Thấy nhỏ đứng đờ người ra Gia Hoàng hỏi:

- Có chuyện gì thế?     
Cùng lúc đó anh tiến lại, nhỏ chưa kịp trả lời thì đã bị anh kéo tay đi, Gia Hoàng cũng không kém, vội kéo tay kia lại:

- Anh làm gì vậy?

- Bỏ tay ra_anh quát.

- Anh là ai, Anh có quyền gì mà kéo cô ấy đi ?

- Tôi bảo cậu bỏ ra cậu có bỏ không?

- Tôi không bỏ, tôi đang hỏi anh đấy.

- Tôi là chồng cô ấy, giờ cậu bỏ ra được rồi chứ? Vỗn dĩ không định nói ra nhưng có vẻ anh chàng này lì quá anh đành phải nói.

Đùng! 1 tiếng sét đánh trúng tim cậu, anh ta vừa nói gì chứ? Chồng của nhỏ ư? Vậy là Tiểu Quân đã có chồng? Bao nhiêu ước mơ, hi vọng của cậu giờ tan thành hư vô. Từ từ bỏ tay ra nhìn bóng dáng nhỏ bước theo người khác, lòng cậu tan nát, sao cô ấy không lên tiếng nói với cậu đây không phải là sự thật? Không, cậu không tin, cậu nhất định phải điều tra rõ chuyện này.

2 người đã yên vị ngồi trên xe mà không gian im lặng vẫn bao trùm, lần đầu thấy anh thừa nhận là chồng mình, nhỏ cũng không biết nên vui hay buồn nữa, từ khi nhỏ bị ốm anh không còn hay lạnh lùng như xưa, những cử chỉ quan tâm của anh làm nhỏ thấy cảm kích vô cùng, hôm nay anh lại đến trường đón nhỏ nữa chứ, như hiểu được những gì nhỏ nghĩ, anh lên tiếng:

- Cô đừng hiểu lầm chỉ là tôi có chút việc phải qua đây, sẵn tiện thấy cô đang tan trường nên đợi thôi_ nói là như vậy chứ thật ra là vì anh lo cho sức khoẻ của nhỏ vừa mới khỏi ốm sợ lại tái phát nên dành chút thời gian để qua đón, nhìn thấy Gia Hoàng đi kè kè bên nhỏ không hiểu sao anh lại cảm thấy tức, hạnh động lúc nãy của mình chính anh cũng không giải thích được vì sao mình lại làm vậy nữa.

- À...ừ cám ơn anh! lí nhí đáp. Nhỏ lại buồn nữa rồi, sao những câu nói của anh hay làm nhỏ buồn vậy nhỉ? Cứ như thế mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng mà đến nhà lúc nào không hay.

1 tháng sau.

Cuộc sống vẫn êm đềm trôi qua dù có bận học và phải đi làm thêm (à quên nói với các bạn là nhỏ giấu anh đi làm vì thế anh không biết vụ nhỏ đi làm thêm) nhưng nhỏ vẫn luôn chăm lo cho anh từng chút 1. nhân dịp nhận tháng lương đầu tiên, nhỏ muốn tạo cho anh bất ngờ.

- Anh à? Hôm nay anh rảnh không?

- không, tôi có việc bận rồi, cô có chuyện gì à?

- Vâng, à không, không có gì đâu, em ra ngoài đây. Buồn bã bước ra, định rủ anh cùng đi mua đồ mà anh lại bận mất, nhỏ đành phải đi 1 mình dù trong lòng không muốn chút nào.

Sải bước trên con đường dài, gió phả vào mặt làm nhỏ cảm thấy tâm hồn thanh thản hơn đã bao lâu rồi nhỏ không được thoải mái như thế này nhỉ? Nhỏ cũng không biết nữa, đi và cứ thế bước đi mà thôi, có tiếng gọi sau lưng, nhỏ quay lại, là Gia Hoàng:

- Cậu đi đâu vậy? Nhỏ hỏi.

- Tớ đi dạo phố ý mà, còn cậu?
- Mình định đi mua ít đồ à.

- Thế sao? Cần người xách đồ không? Tớ làm từ thiện. Cậu tươi cười nhìn nhỏ.

- Tất nhiên rồi, tại sao không, hìhì.

Nhỏ dẫn cậu đến 1 shop thời trang lớn gần đó, ngạc nhiên khi nhỏ dẫn mình vào quầy dành cho nam, cậu hỏi:

- Không phải mua đồ cho cậu à?

- Không, mình định mua 1 cái áo sơ mi tặng người ta mà không biết nên chọn cái nào, cậu giúp mình nhé! Ở đây nhiều mẫu mã đẹp quá!

- Ừ, ngậm ngừng đáp, thấy nhỏ vui vẻ như vậy cậu cũng không nỡ hỏi gì thêm, đầu óc có phải thuộc dạng thiểu não đâu mà cậu lại không biết người nhỏ muốn tặng là ai, nghĩ đến đây cậu lại cảm thấy buồn từ khi biết được sự thật về cuộc hôn nhân của nhỏ cậu vẫn luôn âm thầm quan sát và hi vọng rằng 1 ngày nào đó nhỏ sẽ hiểu được tấm lòng và cho cậu 1 cơ hội mà sao nhỏ vô tâm quá.

Sau 1 hồi lục tung cả shop lên nhỏ cũng chọn được 1 cái ưng ý mà nhỏ cho rằng nó hợp với anh, hớn hở xách món quà đã được gói cẩn thận theo Gia Hoàng vào quán cafe, nhỏ khựng lại khi thấy chồng mình đang ngồi đó cùng Kiều Phương, chẳng hiểu sao nước mắt nhỏ lại 1 lần nữa rơi, tuy biết rằng anh và cô ấy đang yêu nhau mà sao nhỏ vẫn thấy đau lòng quá, công việc mà anh bận là đây ư? Hiểu ra vấn đề đang sảy ra, Gia Hoàng vội kéo nhỏ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên đôi gò má xinh đẹp kia, cậu tức giận thay cho nhỏ, định quay lưng bước tới bàn anh thì bị nhỏ cầm tay lại nhìn cậu với ánh mắt van nài:

- Đừng!

- Cậu bỏ tay ra, sao lại không để tớ cho anh ta 1 bài học?

- Không, không có gì đâu, cậu ngồi xuống đây đi_nhỏ chỉ vào chiếc ghế đối diện mình.

- Không có gì thật không? Sao cậu ngốc quá vậy? sao không cho người khác và cũng là cho cậu 1 cơ hội, cậu cũng nhìn thấy rồi đó, anh ta sẽ không bao giờ yêu cậu đâu? Tức giận, cậu nói mà như mắng vào mặt nhỏ.

- Tớ biết, nhưng tớ có thể chịu đựng được, cậu không cần phải lo cho tớ đâu, thôi mình về đi, tớ cảm thấy không được khoẻ cho lắm.

Thấy nhỏ buồn như thế cậu cũng đau không kém, hơn ai hết cậu có thể hiểu được cảm giác trái tim người mình yêu không thuộc về mình.

Hành động của hai người từ khi bước vào quán đều được thu vào ánh mắt của 1 người, khi nhìn cảnh tình củm kia anh ta nắm tay lại thành hình nắm đấm trong vô thức lúc nào không hay, thấy vậy cô gái bên cạnh lên tiếng:

- Anh sao thế?

Không thấy tín hiệu trả lời, cô vẫy tay trước mặt anh và nói với tần số lớn hơn vừa nãy:

- Thanh Lâm, anh làm sao vậy?

Lúc này anh mới trở về thực tại, nói với Kiều Phương:

- Em nói gì?
 - Nãy anh nghĩ đi đâu mà em nói anh không nghe vậy?

- Không có gì đâu, anh đang lo về mấy dự án ở công ty thôi. Chẳng hiểu vì sao anh lại nói dối, là nói dối Kiều Phương hay nói dối lòng mình chính anh cũng không biết, chỉ biết rằng nhìn nhỏ đi cùng người đàn ông khác là anh thấy khó chịu và giận nhỏ ghê gớm.

Tối đến, không khí ngột ngạt lại càng trở nên căng thẳng hơn, không biết phải nói làm sao khi tặng món quà, nhỏ cảm thấy hồi hộp quá, nghĩ đến chuyện lúc sáng vẫn còn buồn nên tốt nhất là không tặng trực tiếp, nghĩ vậy nhỏ mang hộp quà lên đặt trên bàn làm việc cho anh.

Thấy hộp quà nhỏ vừa đặt trên bàn làm việc của mình, anh nhếc mép cười khinh bỉ cô tưởng rằng làm như vậy tôi sẽ nghĩ tốt về cô sao? Chắc cũng ăn cắp tiền của mình đi mua thôi chứ cô ta làm gì có tiền anh nghĩ rồi cầm lấy vứt vào tủ mà không cần biết bên trong đựng gì.

Cứ ngỡ rằng anh sẽ mặc chiếc áo hôm qua mình mua tặng mà nhỏ cảm thấy hồi hộp, không biết anh mặc có vừa không, có đẹp không nữa những suy nghĩ đó cứ theo nhỏ từ tối qua tới giờ, chợt thấy anh xuống lầu, đi lướt qua như không hề có sự tồn tại của mình sao nhỏ thấy thất vọng quá, lòng nặng trĩu như mang cả đống sắt vậy, sao anh có thể vô tâm với nhỏ như thế chứ? Chán nản, nhỏ cũng bước ra khỏi nhà bắt đầu 1 ngày mới không mấy niềm vui.

Quãng đường tới trường không còn xa lạ gì với nhỏ nữa, hàng cây ven đường cũng quen dần với bóng dáng của 1 cô bé bước đi mang theo những nỗi buồn khó tả. Không gian đang yên tĩng bỗng bị ai đó phá đám bằng tiếng nói lanh lảnh:

- Mày là cái thá gì mà dám làm bẩn giày tao?

- Em xin lỗi, em không cố ý_ tiếng của 1 cậu bé khoảng chừng 10 tuổi đang run rẩy trước thái độ hung dữ của cô gái đứng trước mặt mình.

- Bốp!!! Này thì không cố ý. Cô gái tát cậu bé 1 cái.

Thấy cảnh này nhỏ vội chạy lại kéo cậu bé đứng dậy:

- Em có làm sao không?

- hức...hức, em không sao, cám ơn chị, thằng bé nói mà vẫn còn run rẩy bẩy.

Kiều Phương nhìn 2 người tỏ vẻ kinh bỉ:

- Đúng là hạng nghèo hèn như các người biết yêu thương nhau quá nhỉ?.

Câu nói của Kiều Phương làm nhỏ tức giận thật sự.

- Bốp!!! Chị quá đáng lắm rồi đấy, thằng bé có tội gì mà chị đánh nó. Không thể kiềm chế được hành động của mình nhỏ tát Kiều Phương.

Đang định giơ tay tát lại nhỏ thì cô ta thấy anh tiến lại phía mình, giả vờ ôm mặt tỏ vẻ đau đớn, khóc thút thít nói:

- Anh...anh..hức...hức, cô ta hùa với thằng nhỏ này bắt nạt em...hức...hức. Nói xong cô ta chỉ tay về phía nhỏ và thằng bé.

Nhỏ đứng bất động khi thấy ánh mắt hung dữ của anh nhìn mình.

- Em...em...! Đang định giải thích thì anh nói: