MangYTe

Chương 9 - Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Không Nhiều Thứ Quan Trọng...

Tác giả : Chưa rõ
Chương 9 : Chương 9

Từ hồi bị Viết Quân bắt em Mickey nó đành phải chịu khó……….. nghe ca nhạc miễn phí của các thày cô trên lớp. Nó chẳng hứng gì mấy bài giảng này nữa. Học rồi. Thày cô cũng chẳng gọi nó, chính xác thì chẳng gọi ai trong Hội học sinh cả. Rỗi việc quá đành mang việc đến lớp làm thôi. Văn Sử Địa nó soạn xong hết cả quyển rồi. Chán! Đành vậy! Gìơ Văn mang Toán ra làm, giờ Sử mang Lý ra học. giờ Địa mang Hoá ra tính, tiếng Anh thì nó chẳng cần học rồi. Nhà nòi. À nhầm tiếng Mĩ nó mới là nhà nòi. Haizz học thuộc thì chút xíu là xong thôi mà. Mà nó thế này còn hơn là ngồi nghe nhạc như hồi trước. Mỗi lần nó chán học lại quay sang ……. tiếp chuyện hắn. Không biết bút của hắn bị bẻ mấy (chục) cái rồi, còn chơi cờ caro, oẳn tù ti ai thua thì bị đánh.
Gìơ ra chơi.
- Linh Như, Tuấn Vũ gọi.
Nó đang ngủ ngon lành mặc Hà Ly lay lay đến cỡ nào.
- Có quen đâu. Nó đáp mà chẳng cần động não xem Tuấn Vũ là ai. Khánh Nam dựng hẳn nó dậy:
- Dậy mau lên, ra gặp Tuấn Vũ đi.
- Bỏ em ra, buồn ngủ.
- Dậy, Khoai Tây, dậy mau. Viết Quân không ngần ngại lôi hẳn nó ra khỏi ghế làm cho con bé đâm rầm vào Hà Ly đang đứng kế đó.
- Đau, anh làm cái trò gì vậy? Nó cáu mù lên.
- Cô ngủ như heo ý, ra có người gặp. Viết Quân bực tức.
- Ai? Còn nó thì vẫn thản nhiên.
- Là Tuấn Vũ, em ra gặp đi. Khánh Nam bảo nó. Là cái anh hôm qua ý mà, em quên sao?
- À em quên mất. Hì!
Nó lừng thững đi ra ngoài mà ko quan tâm đằng sau nó 1 đàn 1 lũ kéo nhau theo sau. Chuyện, Tuấn Vũ là sat thủ tình truờng khối 12 mà, Khánh Nam từng cảnh báo nó phải cẩn thận với Fans của Tuấn Vũ.
- Anh tìm em ạ? Chuyện gì anh? Nó nói mà vẫn buồn ngủ. Trong lớp Viết Quân thắc mắc: “Nó biết Tuấn Vũ à?” Khánh Nam mỉm cười đầy ẩn ý.
- Chiều nay em đi chơi với anh được ko? Tuấn Vũ hỏi nó.
- Đi đâu anh?
- Em muốn chơi đâu?
- Em ko muốn đi.
Tuấn Vũ chết trân. Hơ con nhỏ này. Tuấn Vũ mất công cười tươi như hoa từ nãy đến giờ. Nghe câu trả lời tỉnh rụi của nó mà bọn trong lớp nhìn nhau cười ầm lên,làm Tuấn Vũ quê phải biết. Thật ko ngờ, Tuấn Vũ có ngày như thế.
- Còn gì ko anh? Em buồn ngủ lắm. Nhìn cái mặt tội tội của Tuấn Vũ cùng những tiếng cười trong lớp phát ra, nó biết 2 đứa đang bị theo dõi. Nó đành: “Anh, em đói!” Dù gì cũng đang giờ nghỉ mà.
- Thế anh em mình xuống canteen nhé.
- Dạ.
………………………………………..
- Em ăn gì?
- Bánh và 1 cốc trà sữa anh ạ!
- Ừ đợi anh.
Nó quay lại, cười cười với mấy chị bàn bên kia đang nhìn nó rồi quay vội đầu lại, miệng lẩm bẩm: “Chị ơi em vô tội mà!”
- Sao hả em? Tuấn Vũ đã quay trở lại.
- Dạ ko ạ.
- Của em này.
- Cảm ơn anh. Hì.
- Sao? Bị mấy chị bàn kia để ý à? Tuấn Vũ tinh mắt.
Nó ngước đôi mắt cún con lên nhìn Tuấn Vũ miệng vẫn mút chùn chụt cốc trà sữa. Còn Tuấn Vũ thì thản nhiên nói tiếp.
- Đó là Girlfriend của anh.
Lần này nó thôi ko mút trà sữa nữa, hỏi lại:
- Thế sao chị ý lại nhìn em chằm chằm thế?
- Vì anh thích em mà. Tuấn Vũ nói lớn, à có thể cho là hét lớn làm con bé vừa đưa cái ống mút lên miệng bỗng: “Ặc ặc, hự hự, khụ khụ…….”
- Không sao chứ em?
Nó rút vột cái khăn trong tay Tuấn Vũ lau mồm, sau khi trở về trạng thái bình thường, con bé ko đủ sức nhìn xung quanh nữa.
- Anh ơi, xung quanh mấy chị………..
- Uh, vẫn đang nhìn, mà hầu như tất cả mọi người đều đang nhìn.
- Lần sau em không dám đi cùng anh nữa đâu . Con nhỏ ôm cái bánh và ly trà sữa bắn nhanh về lớp bỏ lại Tuấn Vũ với nụ cừơi trên môi: “Kute!”

Hội học sinh 15h30.
Anh Thành đang triển khai mấy cái kế hoạch cho 20-11.
- Haizz, sao sớm thế anh? Còn hơn 1 tháng nữa cơ mà.
- Ừ nhưng anh phải nói trước vì cuối tháng mình thi bán kì rồi với lại bọn anh lớp 12 cũng bận. Anh Thành giải thích.
- Gì? Anh bận á? Dũng 10B1 hỏi lại.
- Ừ, anh bận lắm em ạ.
- Ra vậy, thảo nào dạo này nhiều thư của mấy em gái hạc giấy lên lớp mình “hỏi han” sức khoẻ mày quá nhỉ? Anh Đông châm chọc.
- Ơ em tưởng anh đang mở lớp dạy lái xe máy cho mấy chị cơ mà? Chiều nào em chẳng thấy đi qua nhà em? Khương Duy hỏi lại. Mà mỗi chiều 1 chị ý.
- Cho anh chú thích chút nha các chú, nó học cua gái đấy. Đồng chí Hưng prince handsome giải thích. Ha ha ha…………..Cả lũ cuời ầm lên còn anh Thành thì xị mặt:
- Mấy đứa chỉ được cái…………
- Chết rồi, trúng tim đen anh rồi, biết làm sao đây? Hix, tên Trường tỏ vẻ hối lỗi trong khi vẫn cười sặc sụa.
- Ừ thằng bé nói chí phải. Ha ha ha, Thành cũng hùa theo cả lũ. Ơ mà Khoai Tây, em sao vậy?
Con nhỏ ngơ ngơ ngẩn ngẩn nãy giờ ko lên tiếng, quay sang Viết Quân:
- Nó sao vậy em?
- Em chịu.
- Khoai Tây, Khoai Tây, Khoai Tây, ê, bệnh hả? Mấy người lay lay nó.
Con nhỏ giật mình:
- Sao hả anh?
- Sao trăng gì? Ngơ ngác thế?
Cái loa cảu vũ trụ cất lên,còn ai ngoài thằng con trai mang chất giọng con gái Tuấn Anh nữa.
- Anh lỗi thời quá à, sáng nay Linh Như “bị” sư phụ anh Hưng tỏ tình ngay chốn đông người đấy.
- Sư phụ anh? Em nói Tuấn Vũ? Anh Hưng ngạc nhiên hỏi lại.
- Yes.
- Ô ô ô ô………………..Cả lũ ồ lên, cả 3 trái Sầu Riêng nữa. Con nhỏ lúng túng:
- Không, không, không trêu em nha!
Không thèm quan tâm con nhỏ nói gì, cả lũ xúm quanh Tuấn Anh: “Kể rõ đi em!”
- À là thế này……. Tên Tuấn Anh bắt đầu kề.
- Ô ô ô ô…………………..Cả lũ ồ lên lần 2. “Công chúa của chúng ra hơi bị sáng giá đấy nha!”
- Không trêu em nữa, không trêu nữa. Con nhỏ lắc lắc đầu hét ầm lên.
Thấy thế, Khánh Nam cứu trợ:
- Thôi đừng trêu con bé nữa, nó đang lo đấy