MangYTe

Cô ấy là của tôi! - Cool Boy Và Đầu Gấu

Cool Boy Và Đầu Gấu

Tác giả : Chưa rõ
Chương 8 : Cô ấy là của tôi!

New York
-Mia à,vậy là 3 ngày nữa mày phải về Việt Nam sao?-Cô bạn của Quách Nhã Lệ mặt mày nhăn nhó hỏi han.
-Ừ! Dù chán bỏ xừ nhưng tao cũng phải về đó-Nhã Lệ nhún vai thờ ơ.
Ậm ừ một hồi cô ta hỏi tiếp:
-Bên Mỹ điều kiện sống tốt như thế mà,mày đâu có thiếu thứ gì hả Mia?Sao lại phải về?
Nghe đến đây thì Nhã Lệ bật cười giòn một tiếng,ả quay sang nhìn cô bạn,đáp gọn một câu:
-Có.Thiếu một thứ mà mày không thể nhìn thấy.

-Đó là tình yêu!Tao không yêu ai ngoại trừ anh Khánh,và tao cần giành lại ảnh trước khi quá muộn.

***
Blue-Giờ nghỉ trưa…..
-Ra đây nè Nghi!-Kì Dương đứng ngoài hành lang ngoắc ngoắc nó.
-Tôi hả?-Nó nghệch mặt ra.
Dương gật đầu:
-Ừm.
Vũ Khánh vừa định kéo tay nó lại thì nó đã tọa lạc cạnh bên Kì Dương mất tiêu rồi.Thiệt đúng là….
-Đưa tay đây!-Kì Dương xòa bàn tay chờ nó nắm.
-Làm gì?
Không buồn trả lời với Nghi,Kì Dương nắm lấy tay cô nàng và đem áp vào ngực mình,Dương nở một nụ cười hòa nhã :
-Bạn thấy đó!Tôi không có ngực giống bọn con gái,tôi là một gã trai thực thụ!
-Cái gì?Gã trai thực thụ?Cái thứ bán nam bán nữ như bạn mà cũng đòi làm gã trai thực thụ à?Ngó lại bản thân mình đi,ngoại hình chẳng khác nào một đứa con gái,tóc để dài tới lưng,tướng tá ngay cả cách ăn mặc cũng y xì con gái mà nói cái gì!!!
Đó là giọng nói của ai vậy?Anh Nghi chăng?Không phải là cái chắc!Chính xác là Vũ Khánh.Hắn hầm hầm bước ra chỗ bọn họ đang đứng và phang một câu xanh rờn vào mặt Kì Dương.Thế là trận chiến đấu võ mồm chính thức khai mạc ngay từ bây giờ.
-Cậu nói gì hả?-Kì Dương nghênh mặt cự lại-Bán nam bán nữ cái đầu cậu ý!!!Nhìn lại mình đi,con trai gì mà da trắng nhách,đã vậy môi còn đỏ như son,bộ cậu thoa son đi học hả ????
Anh Nghi cười khổ,đứng gãi gãi đầu nhìn hai nhân vật nổi trội của trường đang cãi nhau chí chóe,thật giống mấy bà bán cá ngoài chợ quá đi!!!
-Hừ!Dù sao thì tôi cũng không có quái gỡ bằng cậu,đồ bán nam bán nữ-Nói tới đây hắn ôm lấy Anh Nghi-Ngay từ đầu tôi đã biết cậu tiếp cận Nghi với mục đích đen tối rồi!
-Ai cho cậu ôm Nghi?Buông cô ấy ra!!
Kì Dương trừng mắt nhìn Vũ Khánh,sau đó đưa tay kéo nó về phía mình.Kì Dương không chịu được cái cảnh nó ở trong vòng tay Vũ Khánh.
-Trước khi tôi nổi điên thì cậu hãy bỏ cái bàn tay dơ bẩn đang nắm lấy vợ tôi thì tốt hơn!!!
Vũ Khánh gằn giọng,quét ánh mắt lạnh lùng về phía Kì Dương,và lời cảnh báo của hắn không có một chút gì gọi là nói đùa.Sẽ có đánh nhau nếu Kì Dương còn ngoan cố như thế.
-Vợ ? Tức là cậu nhận mình là chồng?-Kì Dương cười khẩy,thái độ mỉa mai-Dựa vào đâu cậu nói vậy?
Lúc này Anh Nghi như người ngoài cuộc,nó mải mê quan sát hai người bọn họ cãi nhau mà quên mất tình thế hiện giờ,nó cũng quên mất mình là nguyên nhân gây ra cuộc cãi nhau nên cứ im lặng đứng coi mà không lên tiếng hòa giải.
-Dựa vào đâu cậu không xứng đáng để biết!-Vũ Khánh tách lấy tay Anh Nghi ra khỏi tay Kì Dương,chẳng buồn quăng cho Dương một cái lí do.
”Phì”
Dương cười lạnh một tiếng,một nữa khinh thường,một nữa thách thức,Dương bước đến chỗ Vũ Khánh,kề sát mặt hắn và nói nhỏ một câu bằng chất giọng thoang thoảng nhưng cũng khiến người đối diện hoang mang:
-Để tôi xem đồ bất tài như cậu sẽ giữ ” vợ ” mình như thế nào !