MangYTe

ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT CỦA TÔI? - Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Tác giả : Chưa rõ
Chương 2 : ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT CỦA TÔI?

Ôi, nàng bây giờ rất mệt mỏi, toàn thân đau nhức a. Khẽ cựa mình, nàng chưa kịp mở mắt vội. Chẳng cần quan tâm đêm qua có gì, nàng bây giờ là muốn ngủ. Khẽ thở dài, một mùi hương hoàn toàn xa lạ xông vào mũi nàng
Cái gì vậy? Bác Kỷ mới nâng cấp phòng nghỉ à? Không đúng! Đây là mùi của đàn ông!! ĐÀN ÔNG???
Nàng mở mắt. Trước mắt là nam nhân hoàn toàn xa lạ đang ngủ cạnh nàng
1s
2s
3s
- Ááááá!!!!!!
Hắn khẽ cau mày. Cơ thể dâng lên 1 cỗ khó chịu, hắn ghét nhất ai đánh thức hắn dậy khi đang ngủ, đặc biệt là mấy nữ nhân tình 1 đêm của hắn. Không thèm mở mắt, hắn nói:
- Tiền ở trên bàn! Lấy nhanh rồi xéo!
- Bộp!!! - Nàng cầm gối, dùng lực thật mạnh, bao sức lực 24 năm qua nàng đã truyền vào chiếc gối đó đánh vào đầu hắn
Nàng tuy đầu thấy hắn có vẻ cao lớn, có phần hơi sợ. Nhưng nàng là con gái của Bạch Đỗ cha - người quyền thế có tiếng ở thành phố A, hắn có là gì. Nhưng bây giờ, nàng hối hận rồi
- RẦM!!! - Hắn đem tay hất tung chiếc tủ bên giường
- Chết tiệt! Cô biết tôi là ai không?
- Không! - Nàng trả lời
Hắn hơi ngạc nhiên rằng nàng lại dám trả lời, dường như nhận ra một điều. Xung quanh hắn một cỗ lạnh lẽo cũng giảm đi vài phần, rồi mất hẳn
- Xin lỗi! Tôi quên mất đó là em.
- Tôi làm sao? - Quên gì? Nàng và hắn gặp nhau rồi ư?
- Bạch tiểu thư! Em có thể thôi nhìn tôi được không? - Hắn có phần hơi khó chịu khi nàng cứ nhìn vào hắn như sinh vật lạ
- Được! Tôi cần nhờ anh giúp! Anh đã cùng tôi qua đêm! Anh không phiền nếu đi cùng tôi 1 chuyến gặp Bạch Đỗ cha tôi không?
Hắn như đã biết trước câu hỏi của nàng, cười lạnh. Hắn nhìn nàng, nàng rất nhỏ, đến nỗi hắn có thể ôm trọn nàng, nhưng không vì thế mà giảm đi sức hút quyến rũ. Đôi chân thon dài, thẳng tắp. Tỉ lệ đường cong hoàn hảo khiến hắn phải động lòng. Khuôn mặt thì khỏi chê: đôi mắt to tròn, hàng lông mi cong dài, chóp mũi xinh xắn, đôi môi mọng đỏ. Hắn trong tâm đã quyết định, đây là bảo bối tốt nhất chỉ nên dành riêng cho hắn, nếu còn ai cướp đoạt thì tất sẽ không giữ được mạng sống.
- E hèm! Anh gì đó! Anh có thể thôi nhìn tôi được không? Cái nhìn này không giống tôi nhìn anh lắm đâu!
- Thứ lỗi! Chỉ là em mê người quá! Thấy mỹ nhân mà không động lòng thì tôi không còn là thằng đàn ông nữa rồi! - Hắn cười, đôi mắt chứa đầy ẩn ý
Nàng cũng cười, cúi xuống nhặt bộ đồ của mình. Nàng không nên tiếp tục nhìn vào mắt hắn, mắt hắn rất sâu. Bạch Đỗ mẹ đã nói với nàng rằng những người có ánh mắt như vậy rất dễ nhìn thấu được suy nghĩ của đối phương, mắt họ có sức hút rất lớn, đã nhìn là chỉ có thể tiếp tục nhìn, không thể thoát ra. Tốt nhất nên đổi chủ đề:
- Vậy anh tên ...?
- Lãnh Phong! Tôi là Lãnh Phong.
*******************************************************
Trên đường đến điểm hẹn, nàng đã kể cho hắn lý do nàng mời hắn đến
- Vậy ra đó là lý do em vào quán bar và yêu cầu tôi đến đây.
- Vâng! Chỉ vài câu thôi! Rồi anh có thể về! Phiền anh quá! - Thật sự, nàng cảm thấy rất nhẹ nhõm, rồi qua hôm nay, nàng sẽ không phải điên đầu vì đôi ba cái vụ gặp mặt của Bạch Đỗ cha sắp xếp nữa.
- Không sao! Thật ra tôi cũng đến đây! - Hắn đáp
- Thật ư?
Chưa kịp hỏi. Bạch Đỗ cha đột nhiên chỉ về phía này lớn tiếng:
- Bạch Tiểu Vy! Lạc Lãnh Phong! Hai con cùng đến? Cả hai quen biết nhau ư?
Nàng nhìn hắn đang đưa tay về Bạch Đỗ cha, nở một nụ cười xã giao chuyên nghiệp
Gì đây? Là như thế nào?
Đợi đến khi hắn bắt đầu đi về phía ghế ngồi, nàng giật giật áo hắn:
- Nè! Vậy đối tượng xem mắt của tôi đâu?
Nàng đưa đôi mắt to tròn, ẩn chứa đầy sự khó hiểu nhìn hắn. Hắn cứng người, ngay khắc lại đưa tay kéo ghế cho nàng ngồi. Nàng cảm ơn rồi hắn lại đi về ngồi ghế đối diện nàng.
Lúc này, người đàn ông ngồi đối diện với Bạch Đỗ cha mới lên tiếng:
- Tiểu Vy! Ta là Lạc Hình. Cha của Lạc Lãnh Phong. Chắc con đã nghe qua ta một lần!
Nàng nhìn Lạc Hình, quả thật hắn rất giống cha, cha hắn tuy đã ngoài 50 nhưng xem ra vẫn rất khỏe mạnh, nhìn tướng mạo vẫn rất có nhiều nữ nhân để ý.
- Tiểu Vy... - Bị Bạch Đỗ cha cắt đứt suy nghĩ. Nàng cúi chào lịch sự:
- Ngài Lạc! Nghe danh đã lâu!
Sau một hồi nói chuyện. Tiểu Vy vẫn giữ im lặng tuyệt đối. Chỉ có ai hỏi nàng mới nói. Cuối cùng nàng mới rút ra được nhận xét của mình: Lạc Lãnh Phong là đối tượng gặp mặt của nàng! Do nàng và hắn qua đêm nên hai nhà quyết định sẽ đính hôn với nhau. Trong thời gian này, nàng phải về nhà hắn ở, nếu hai bên nảy sinh tình cảm, lập tức sẽ làm đám cưới.
Tạm biệt hai vị trưởng bối, nàng mới quay sang hắn, làm bộ mặt hồn nhiên vô tội hết mức:
- Sao anh dám làm vậy với tôi?