MangYTe

end - Làm Phiền Huyện Thái Gia

Làm Phiền Huyện Thái Gia

Tác giả : Chưa rõ
Chương 8 : end

Đến giờ Thân hôm sau ——


Cố Thiên Hữu xử lý xong công vụ, trở lại phủ quan thay quan phục, liền lập tức đến Phương gia.


Hắn phải giải thích như thế nào thì Tú Vân mới nghe lọt? Nếu nàng vẫn không chịu tin tưởng, đừng nói gả cho mình, chỉ sợ ngay cả gặp nàng cũng khó khăn, nghĩ như vậy, Cố Thiên Hữu đứng lại trên cầu, thấy có mấy chiếc thuyền trúc từ kênh đào đi qua dưới cầu, người chèo thuyền đang phất tay ra chào hắn.


Đợi Cố Thiên Hữu lại cất bước đi về trước, trên đường đi gặp không ít dân chúng tiến đến hàn huyên, ngay cả em bé đều biết hắn.


“Đại nhân khoẻ!”


“Đại lão gia lại đi tản bộ!”


Dừng bước lại cùng dân chúng nói chuyện phiếm vài câu, cho nên Cố Thiên Hữu lại bị kéo dài thêm một chút thời gian mới đến được Phương gia, thở sâu trước rồi mới gõ cửa.


Gõ, gõ ——


Tú Vân trong phòng thả đồ thêu trên tay xuống, đứng dậy mở cửa.


“Tú Vân...” Cố Thiên Hữu mới gọi khuê danh của nàng, muốn thừa dịp bất ngờ tiến đến dần từng bước, nhưng cánh cửa đã ở ngay mặt hắn, bịch một tiếng đóng lại, chỉ phải che lại cái mũi bị đụng đau, bật ra rên rỉ. “Đau quá... Ta chảy máu mũi...”


Tú Vân nghe hắn nói như vậy, rất muốn mở cửa xem xét, nhưng vẫn cố gắng cuối cùng nhịn xuống xúc động này. “Ngươi... không cần phải gạt ta nữa...”


“Tú Vân, ngươi nhẫn tâm vứt bỏ ta như vậy?” Hắn ai oán lên án.


“Ngươi không cần phải lật ngược phải trái, rõ ràng là ngươi lừa gạt tình cảm của ta...” Hốc mắt Tú Vân nóng lên khẽ kêu. “Hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết, ta không thích phương thức báo ân này, cũng không cần ngươi tới báo ân!”


Cố Thiên Hữu than nhẹ trong lòng. “Tối hôm qua ngươi bắt đầu nghe từ đoạn nào? Nếu như ngươi nghe được từ đầu tới đuôi, cũng không hoài nghi ta như vậy.”


“Bất kể là bắt đầu nghe từ chỗ nào, kết quả cũng giống nhau, ngươi tận lực quấn quít ta và cha như vậy chính là vì báo đáp ân tình năm đó...” Đây cũng là chỗ Tú Vân không cách nào tiếp nhận, nghĩ đến hắn không có việc gì liền thích tìm cha uống hai chén, còn khen đồ ăn nàng làm ăn ngon, hiện tại suy nghĩ một chút, chính mình thực sự quá khờ dại, không có phát giác được sau lưng có cái gì không đúng.


“Nếu ngươi ngay từ đầu liền cho thấy dụng ý của mình, trước phải cùng chúng ta nhận nhau, mà không phải cố ý lừa gạt cho tới bây giờ, để cho ta ngây ngốc nghĩ ngươi tiếp cận ta do thiệt tình yêu thích ta, thích đến nguyện ý để cho ta làm chính thất...” Tú Vân càng nói càng khổ sở.


“Ta đương nhiên là bởi vì thích ngươi, yêu mến vô cùng, mới không muốn để cho ngươi chịu ủy khuất, chỉ có thể làm thiếp.” Cố Thiên Hữu lớn tiếng thông báo. “Đối với việc giấu diếm thân phận, ta thật xin lỗi, còn đối với báo ân, cũng không phủ nhận có ý nghĩ này, nhưng tuyệt đối không quan hệ với việc cưới ngươi, không tin ta có thể thề với trời.”


Tú Vân cách một cánh cửa, nghẹn nói: “Tuy vậy ta cũng không thể tin...”


“Tú Vân...” Cố Thiên Hữu gõ cửa gọi nàng.


“Ngươi đi đi!” Nàng kiều rống một tiếng.


“Được, ngươi không nên tức giận, cũng đừng khổ sở, ngày mai ta sẽ trở lại thăm ngươi.” Hắn chỉ có thể tạm thời lui lại, nghĩ tìm lời rồi nói một lần nữa.


Nghe thấy tiếng bước chân dần dần thong thả bước đi xa, Tú Vân mới lén lút mở hé cửa, nhìn ra bên ngoài coi, thấy Cố Thiên Hữu thật sự rời khỏi, không khỏi cảm thấy mất mát.


Kỳ thật miệng nói tin tưởng hắn thật sự rất dễ dàng, nhưng nàng không muốn sau khi thành thân với Cố Thiên Hữu, trong đầu thủy chung tồn một cái vướng mắc, hoài nghi hắn có phải là bởi vì yêu mến nàng mới lấy, bất an như vậy còn giày vò hơn chết.


Nhưng... Nàng lại thật muốn trở thành vợ Cố Thiên Hữu, cùng hắn nắm tay đến già, sinh cho hắn mấy hài tử, đây là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời này của Tú Vân.


Nàng nên làm như thế nào mới đúng?


Lại qua một ngày...


Giờ Thân cũng sắp qua, Cố Thiên Hữu lại đến Phương gia.


Lại nghe đến “Phanh” một tiếng, lúc này hắn đã có kinh nghiệm, rất nhanh lui về sau, cái mũi mới không bị đụng đau nữa. “Tú Vân, bụng ta rất đói... Tối hôm qua Tác sư gia nấu một bàn đồ ăn khét, khiến cho ta chạy nhà xí mấy lần... Ta rất muốn ăn đồ ăn ngươi làm...”


Tú Vân cắn cắn môi dưới, lưng dán cánh cửa. “Vậy đi van Khưu đại thẩm phụ trách giặt quần áo của ngươi...” Nàng không cho phép mình mềm lòng.


“Ta hỏi qua rồi, nàng nói chỉ phụ trách giặt quần áo, muốn nấu cơm làm món ăn phải đưa nàng thêm mấy văn tiền, nhưng cái ta thiếu nhất đúng là bạc.” Cố Thiên Hữu thở dài thở ngắn nói.


“Vậy...” Tú Vân đột nhiên dừng lại, nghĩ mình căn bản không cần phải để ý tới. “Ta... không cần giúp ngươi nghĩ biện pháp, ngươi đi tìm cô nương khác nấu cho ngươi ăn.”


Miệng hắn ngọt nói: “Nhưng ta chỉ thích ăn đồ ngươi làm.”


“Ngươi... Ta mới không cần quản ngươi!” Tú Vân cắn răng nũng nịu, bắt buộc nói ra lời vô tình. “Ngươi cũng không phải người nào của ta, cho dù chết đói cũng không liên quan gì tới ta.”


Lưng Cố Thiên Hữu dán cánh cửa, than nhẹ một tiếng. “Ngươi thật sự tàn nhẫn với ta như vậy sao? Nếu ta thật sự không tới tìm ngươi, ngươi cũng không quan tâm?”


“Ngươi đừng uy hiếp ta!” Nàng cậy mạnh quát. “Ngươi... tốt nhất đừng đến.”


“Ta nói cái gì ngươi đều không tin, ta nên đi thôi.” Cố Thiên Hữu quyết định lấy lui làm tiến.


Tú Vân ngơ ngác một chút, thật lo lắng về sau hắn sẽ không đến đây nữa, vươn tay muốn mở cửa, nhưng lại do dự, thẳng đến tiếng bước chân bên ngoài thật sự càng đi càng xa, nàng nghĩ cho dù mở cửa thì như thế nào? Nàng có thể mở miệng gọi hắn trở lại sao?


“Nha đầu, sao ngươi phải khổ như vậy chứ?” Phương lão từ trong phòng đi ra, cũng nghe thấy lời bọn họ, còn đem mê võng, sầu lo trên mặt nữ nhi giờ phút này xem rõ nơi đáy mắt.


“Cha... Ta cũng không biết nên làm thế nào mới tốt?” Nàng dấu ánh mắt thất hồn lạc phách. “Rốt cuộc có nên tin tưởng hắn nữa hay không?”


Phương lão nhìn ra được nữ nhi đã dùng tình rất sâu, nếu đoạn nhân duyên này cứ như vậy bị chặt đứt, chỉ sợ đời này nàng thật sự không lấy chồng.


“Ngồi xuống nghe cha nói.”


“Chẳng lẽ cha muốn nói giúp hắn?” Tú Vân có chút kháng cự hỏi.


“Cha không phải phải giúp hắn nói cái gì, mà là suy nghĩ vì ngươi.” Phương lão đợi nữ nhi ngồi xuống, lúc này mới mở miệng nói tiếp. “Trong lòng của ngươi cũng đừng luôn xoay quanh hai chữ ‘báo ân’, cứ quấn như vậy làm sao tháo ra, cuối cùng đều thấy không rõ lòng mình.”


Tú Vân vẻ mặt quật cường. “Chẳng lẽ cha tin tưởng hắn muốn lấy ta thật không phải là vì báo ân?”


“Đêm hôm đó nói chuyện với đại nhân thật lâu, đã từng hỏi chính mình như vậy, đại nhân thân là Tri huyện Ngô huyện, tuy trước mắt chỉ là quan thất phẩm, nhưng hắn còn trẻ như vậy, lại có năng lực, tương lai nhất định có thể bò lên, lấy nữ tử môn đương hộ đối, sau lưng lại có chỗ dựa làm thê tử, đối với con đường làm quan của hắn tương đối quan trọng, quan trường chính là so với ngươi nghĩ thực tế còn nghiêm trọng hơn nhiều...” Phương lão đem suy nghĩ của mình nói cho nữ nhi nghe.


“Cho dù đại nhân thật bởi vì phải báo ân, vì báo đáp ân tình chúng ta cho hắn, hắn nguyện ý để ngươi trở thành chính thất, là lấy con đường làm quan của mình đến trao đổi, hy sinh như vậy ngay cả mí mắt cũng không nháy, còn có thể vui vẻ chịu đựng, ngay cả cha cũng không thể không bị phần tâm ý này của hắn đả động.”


“Nhưng cha...” Nàng chính là không hy vọng dùng phương thức này báo ân.


Phương lão đương nhiên hiểu tâm tình nữ nhi. “Huống chi muốn báo ân có rất nhiều phương thức, cũng không nhất định phải cưới ngươi, điểm ấy chẳng lẽ ngươi không nghĩ tới? Có thể thấy được hắn thật sự thích ngươi, hơn nữa ước chừng đã yêu mến mười năm, cha làm sao nhẫn tâm cự tuyệt hắn.”


Nghe xong lời phụ thân nói..., Tú Vân không nói gì, nhưng trong lòng lại giãy dụa.


“Thật ra cha nghĩ coi như là làm thiếp, chỉ cần đại nhân đối đãi ngươi tốt là đủ rồi, nhưng bây giờ cha cũng đã nghĩ thông, có lẽ đây là duyên phận.”


Phương lão không hề kiên trì như vậy. “Nếu như đại nhân cho rằng thất phẩm Tri huyện mới là chức quan hắn chính thức muốn làm, có thể chính thức làm việc vì dân chúng, lại có cái gì không tốt. Chúng ta muốn săn sóc hắn, suy nghĩ vì hắn, lại ngược lại tạo thành phức tạp cho đại nhân, vậy cũng không thể nào nói nổi.”


Tú Vân suy tư về lời phụ thân nói..., vẫn không cách nào lập tức quyết định.


“Ngươi hảo hảo suy nghĩ một chút đi.” Nói xong Phương lão cầm lấy bát đũa, cúi đầu ăn cơm.


Đến đêm khuya, Tú Vân như thế nào cũng không ngủ được, chỉ ngồi ở trên giường, nhìn chằm vào ánh nến yếu ớt trên bàn, nghĩ lại từng ly từng tý từ lúc quen biết Thiên Hữu, mến nhau đến nay.


“Ngày mai chúng ta sẽ thành thân... Ta không muốn đợi nữa... Cũng đã chờ mười năm...”


Nhớ lại lời ngày đó hắn uống rượu nói, Tú Vân cho rằng bất quá là say nói tiếng say, nhưng bây giờ nghĩ lại, lời nói khi say rượu là lời thật, bởi vì tửu lượng Cố Thiên Hữu không tốt, không thể uống đến say lại có thể nói dối, như vậy... Nàng nên tin tưởng hắn là thật tâm ư?


Cố Thiên Hữu và đại thiếu gia Giang gia không giống nhau, nếu không đêm hôm đó làm sao mình lại nguyện ý đem thân thể trong sạch cho hắn, không phải là bởi vì tin tưởng hắn sẽ không cô phụ nàng, tựa như theo lời cha, nếu như chỉ là báo đáp ân tình của cha con bọn họ, còn có thiệt nhiều loại phương pháp, không cần lấy con đường làm quan của mình để báo, nhưng Cố Thiên Hữu cố ý lấy nàng làm chính thất, quyết tâm như vậy, nàng lại có thể hoài nghi sao?


Nàng trong đêm yên tĩnh, nghiêm túc tự hỏi vấn đề này.


Nha môn Ngô huyện ——


Gắn với hai ngày đều bị Tú Vân cự ngoài cửa, không thấy được nàng, cũng không ăn được đồ ăn nàng làm, làm cho Cố Thiên Hữu chỉ có thể hữu khí vô lực nhìn chằm chằm vào công văn, nhưng một chữ cũng xem không vào.


“Đại nhân là thế nào?”


“Ta cho tới bây giờ chưa thấy qua bộ dạng đại nhân không có tinh thần như vậy?”


“Đại nhân có phải là có chỗ không thoải mái?”


Dường như nha dịch trong nha môn tất cả đều tụ tập tại bên ngoài thư phòng nghị luận, muốn biết xảy ra chuyện gì, mới có thể tìm cách hỗ trợ.


“Có thể tối hôm qua đại nhân lại ăn đồ ăn Tác sư gia làm, lúc này tiêu chảy rồi?” Ngay cả người ở phòng ký tên cũng tới tham gia náo nhiệt.


Những người khác nghe xong, không khỏi biểu đạt ý đồng tình với Tri huyện đại nhân, bởi vì tất cả mọi người đã lĩnh giáo qua “tài nấu nướng” của Tác sư gia, cho nên không ai dám đến phủ quan ăn cơm, buổi tối thà rằng về nhà ăn.


Tác sư gia đột nhiên xuất hiện ở phía sau bọn họ, dùng sức ho khụ, lạnh giọng hỏi: “Ngươi nói cái gì?”


“Ha ha, nguyên lai là Tác sư gia, tiểu nhân cái gì cũng không nói...” Người vừa mới nói vội vàng gượng cười hai tiếng, chỉ sợ đắc tội hắn.


“Hừ!” Tác sư gia không có ý định cùng hắn chấp nhặt.


Biết rõ Tác sư gia là người thân cận nhất bên cạnh Tri huyện đại nhân, mọi người vội vàng tìm hiểu tin tức nơi hắn.


“Đại nhân là thế nào?”


“Đúng vậy, từ sáng đến bây giờ, qua mấy canh giờ rồi, ngay cả miếng nước cũng chưa uống...”


“Nếu bị bệnh thật, tranh thủ thời gian mời đại phu đến xem.”


Nghe vậy, Tác sư gia nhìn vào trong phòng, thấy bộ dạng Cố Thiên Hữu cứ như sắp chết, tức giận trả lời: “Đại nhân bị bệnh thật, nhưng bệnh này ngay cả đại phu cũng chữa không khỏi.”


Trả lời này làm mọi người sợ hãi.


“Đại nhân bị bệnh bất trị?” Hơn mười người há mồm đồng thời hỏi.


Tác sư gia hừ lạnh một tiếng. “Hắn là bị... bệnh tương tư.”


“Bệnh tương tư!” Mọi người cùng kêu lên.


Đúng lúc này, Cố Thiên Hữu trong phòng hít một hơi thật dài, sau đó không sức lực rã rời ghé vào trên bàn sách, cứ như vậy cũng không nhúc nhích.


“Đúng vậy! Chính là bệnh tương tư.” Tác sư gia từ trong hàm răng phun ra lời nói, rất muốn coi như không phát hiện bộ dáng muốn chết không sống của Cố Thiên Hữu, rồi lại không cách nào thật sự ngồi yên.


Người hầu từ sớm đến tối theo hầu bên cạnh chủ tử cũng rõ tình huống nhất. “Bởi vì Phương cô nương không chịu gả cho đại nhân, đại nhân lại nghĩ không ra biện pháp thuyết phục nàng, cho nên hai ngày nay ngủ cũng không ngủ ngon, ăn cũng ăn không vô, cứ tiếp tục như vậy thật sự sẽ bị bệnh.”


“Vậy nên làm sao bây giờ?” Mọi người ngươi xem ta, ta xem ngươi, chính là hi vọng có người có thể ra chủ ý.


Tác sư gia càng nhìn càng tức giận. “Chân trời nơi nào không cỏ thơm, hết lần này tới lần khác cũng chỉ đơn phương yêu mến cành hoa, chẳng qua là nữ nhi của người khám nghiệm tử thi, lại xem nàng là bảo bối, thật chưa thấy nam nhân nào lại đần như hắn.”


“Nhưng đại nhân chỉ yêu Phương cô nương, ngươi nói có thể làm sao?” Tri huyện đại nhân yêu mến nữ nhi của Phương lão khám nghiệm tử thi, đây là chuyện mọi người trong nha môn đều biết.


Cố Thiên Hữu ghé vào trên bàn sách lầm bầm kêu: “Tú Vân...”


“Tác sư gia cũng giúp đại nhân nghĩ biện pháp đi...” Tất cả mọi người nhìn về phía nam tử nhiều mưu nhất trong nha môn.


Biết rõ còn như vậy nữa, khỏi phải nói thăng đường thẩm vấn rồi, ngay cả xử lý công vụ bình thường cũng không có tinh thần, Tác sư gia cũng bởi vì phần kiên trì này của Cố Thiên Hữu mà không thể không đầu hàng.


“Đại nhân!” Tác sư gia vẻ mặt bực mình bước vào cánh cửa. “Ta giúp ngươi tìm cách, cam đoan Phương cô nương cuối cùng nhất định sẽ đồng ý gả cho ngươi.”


Nghe được Tác sư gia nguyện ý giúp hắn, Cố Thiên Hữu lập tức từ phía sau bàn sách nhảy ra, cái gì ủ rủ không phấn chấn đều còn thấy nữa, chỉ có tinh thần sáng láng, khuôn mặt vui vẻ.


Cố Thiên Hữu vẫn chờ hắn mở miệng. “Đây chính là bản thân mình nói ra, không thể thu hồi nha.”


“Đại nhân còn giảo hoạt gian trá hơn sư gia như ta.” Tác sư gia hừ nhẹ một tiếng, cảm thấy bộ dáng hắn muốn chết không sống vừa rồi chỉ là đang diễn trò.


“Dễ nói, dễ nói.” Cố Thiên Hữu mặt không đỏ hơi thở không gấp tiếp nhận ca ngợi. “Ngươi nghĩ ra biện pháp gì?”


Tác sư gia âm hiểm liếc. “Đại nhân rất nhanh sẽ biết.” Cũng dám bày trò với hắn, mình cũng không cần quá khách khí đáp lễ.


“Nói ý chính đi.” Chưa nghe đến nội dung kế hoạch trước, Cố Thiên Hữu thật sự không thể yên tâm.


“Đại nhân không cần gấp gáp như vậy, hai ngày nữa ngươi sẽ biết.” Biện pháp thì có, xem người muốn dùng, Tác sư gia nghĩ hắn giúp dân chúng Ngô huyện làm nhiều chuyện như vậy, hiện tại đến phiên dân chúng Ngô huyện giúp Cố Thiên Hữu “bức hôn”, chiêu này hẳn là nhanh nhất.


Vì vậy, Tác sư gia gọi nha dịch đến một bên, nói ra kế hoạch của mình.


“... Như vậy đã hiểu chưa?” Hắn hỏi mọi người. “Còn có, đừng làm cho Phương lão biết là ta muốn các ngươi truyền đi, miễn cho hắn trở về không cẩn thận nói ra miệng, đây đều chỉ là suy nghĩ vì hạnh phúc của đại nhân.”


Hơn mười cái đầu dùng sức gật vài cái.


“Đều đã hiểu.”


“Nói đại nhân bệnh tương tư.”


“Hơn nữa phải nói Phương cô nương sợ trèo cao lên đại nhân, không chịu đáp ứng gả cho...”


Khoé miệng Tác sư gia cong ra một nụ cười giả tạo, nghĩ đến nữ nhi của Phương lão tuyệt đối sẽ nghĩ Cố Thiên Hữu làm ra chuyện tốt này, như vậy sẽ có phản ứng như thế nào, hắn không dám cam đoan rồi, dù sao mục đích cuối cùng cũng có thể đạt tới là tốt rồi.


Mắt thấy giờ Thân sắp trôi qua, Tú Vân một lòng nhìn về phía cửa ra vào, nghĩ đến hôm nay Cố Thiên Hữu còn chưa xuất hiện, từ buổi chiều hôm trước đuổi hắn đi, hắn không còn đến nữa, sẽ không phải... thật sự đã chết tâm rồi? Cũng quyết định buông tha cho nàng?


Nếu thật như vậy nên làm cái gì bây giờ?


Tú Vân không khỏi hỏi mình, có phải là nên đến phiên nàng chủ động đi tìm hắn?


Cho đến lúc này nàng mới cảm thấy hối hận, không nên cả nghe Cố Thiên Hữu giải thích cũng không chịu, đã bị hai chữ “báo ân” này che đôi mắt và tâm, đã quên hắn rất tốt với mình, há lại vì báo đáp ân tình mới làm ra được sao.


Tú Vân vẻ mặt hối tiếc. “Nếu hôm nay hắn không tới, ngày mai... ngày mai ta sẽ đi tìm hắn...” Nàng muốn chủ động vãn hồi đoạn cảm tình này.


Trong lòng tính toán như vậy rồi, cuối cùng nàng không còn lo sợ bất an như vậy nữa.


Bỗng dưng, nàng nghĩ đến thùng gạo đã thấy đáy, phải tranh thủ thời gian đi mua, bằng không cha trở về sẽ không có cơm để ăn.


Nàng mới bước ra cửa nhà, liền gặp vài hàng xóm láng giềng, những đại nương nhìn xem nàng lớn lên kia không biết đang nói chuyện gì, nhìn thấy nàng xuất hiện, liền tranh thủ kéo nàng đến bên người.


“Tú Vân, nam nhân tốt như đại lão gia, người khác muốn cầu đều cầu không được, ngươi cũng đừng có nghĩ quá nhiều, nhanh đồng ý đi...”


“Nói không sai, khó được đại lão gia không ghét bỏ, ngươi cũng đừng kiên trì quá, tiếp tục như vậy thật sự thành gái lỡ thì, cả đời đều không người muốn...”


Nghe vài vị đại nương nói như vậy, đầu tiên Tú Vân ngẩn người, không kịp phản ứng.


“Nghe nói đại lão gia vì ngươi mắc bệnh tương tư, hai ngày nay trà không nhớ cơm không nghĩ, nếu thật ngã bệnh, tội của ngươi có thể to lắm...”


“Ai nói đại nhân bị bệnh tương tư?” Tú Vân căn bản không nghe cha nói qua có chuyện này.


“Tất cả mọi người nói như vậy.”


“Ta cũng nghe người ta nói...”


“Cũng bởi vì ngươi sợ trèo cao đại lão gia, cho nên không đồng ý gả cho hắn, lúc này người sắp ngã bệnh, Tú Vân, không phải đại nương đang nói ngươi, có nhân duyên tốt như vậy phải nắm thật chắc...”


Vài vị đại nương nói vẻ rất xác thực.


Tú Vân kinh ngạc được không biết nên nói cái gì cho phải. “Ách... Ta biết rõ...” Nàng ấp úng nói xong, mang vẻ mặt buồn bực tiếp tục bước đi.


Đây là chuyện gì? Tại sao có loại lời đồn này truyền tới?


Mới đi không bao xa, Tú Vân lại nghe được có người chỉ trỏ mình, giống như nàng qua một đêm đã trở thành người nổi tiếng.


“Vị cô nương kia nghe nói chính là đối tượng đại lão gia thích...”


“Thì ra là nàng...”


Đột nhiên chợp mắt biến thành tiêu điểm chú ý của dân chúng Ngô huyện, làm cho Tú Vân không biết nên tiếp tục đi lên phía trước, hay là lộn trở về thì tốt hơn. “Xin hỏi ngươi có biết Phương Tú Vân hay không? Không phải nàng ở gần đây sao?” Có hai tiểu cô nương ước chừng mười lăm, mười sáu tuổi đã chạy tới hỏi.


Nghe vậy, Tú Vân nhìn các nàng, xác định chính mình chưa thấy qua. “Ta chính là Phương Tú Vân.”


“Ngươi chính là Phương tỷ tỷ, Tri huyện đại nhân đã thích ngươi, chúng ta cũng chỉ có thể nhận thua.”


“Bất quá đại lão gia đã bị bệnh tương tư, thật sự thật đáng thương, Phương tỷ tỷ nên đồng ý gả cho hắn đi...”


Việc đến nước này Tú Vân phải hảo hảo lên tiếng hỏi rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. “Các ngươi tại sao cho rằng... Đại nhân bởi vì ta mà bị bệnh tương tư?”


Hai tiểu cô nương trăm miệng một lời trả lời: “Mọi người cả Ngô huyện đều nói như vậy.”


“Mọi người cả Ngô huyện nói như vậy?” Tú Vân hơi nhíu mày.


Loại lời đồn này chẳng lẽ do người nam nhân kia cố ý thả ra a? Nàng có thể khẳng định đây là chuyện tốt chỉ có Cố Thiên Hữu mới có thể nghĩ ra, lúc này còn huyên náo cho mọi người đều biết, tất cả mọi người đều biết nàng.


Tú Vân không khỏi vung mạnh đôi bàn tay trắng như phấn, nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ.


Rất tốt! Thật sự là quá tốt!


Người nam nhân kia rõ ràng lợi dụng dân chúng Ngô huyện đến bức nàng đồng ý gả cho hắn.


Vẻ mặt nàng căm giận, vốn đã quyết định ngày mai sẽ đi tìm Cố Thiên Hữu, nói nàng nguyện ý tin tưởng thực tâm của hắn, nhưng lúc này lại thay đổi chủ ý, tốt nhất hắn đừng xuất hiện trước mắt nàng, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không khách khí.


Đợi cho Tú Vân mua gạo trở về, nhớ tới ngay cả ông chủ tiệm gạo có hiểu biết cũng gia nhập vào hàng ngũ khuyên bảo, làm cho cơn tức của nàng càng lớn.


Phương lão vừa từ nha môn trở về đang uống nước trà, nhìn thấy nữ nhi nổi giận đùng đùng vào cửa, có chút nghi ngờ hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”


“Cha chẳng lẽ không biết hiện tại bên ngoài truyền thế nào sao? Tất cả mọi người nói ta không dám trèo cao Tri huyện đại nhân, cho nên không chịu đồng ý gả cho hắn, còn hại hắn bởi vậy bị bệnh tương tư.” Tú Vân tức sắp khóc.


Phương lão gật đầu hoa râm. “Cha cũng đang suy nghĩ chuyện này, bởi vì vừa rồi trên đường trở về gặp được vài lão bằng hữu, bọn họ cũng nói như vậy, còn nói nếu đại nhân ngã bệnh thật, cũng không phải là phúc của dân chúng Ngô huyện, khuyên ta đừng có bởi vì thiên kiến bè phái mà không chịu đáp ứng hôn sự, ta nghĩ đây cũng là bởi vì mỗi người đều rất quan tâm đại nhân mới có loại lời đồn đãi này truyền ra, có cơ hội ta sẽ xin đại nhân ra mặt làm sáng tỏ.” Mặc kệ đồn đãi này là tốt hay xấu, quan hệ đến khuê dự nữ nhi, tốt nhất sớm nói rõ một chút.


Tuy cha nói như vậy, nhưng Tú Vân vẫn không cách nào tiêu giận, nghĩ thầm tất cả đều do Cố Thiên Hữu làm hại, lại dùng thủ đoạn này muốn bức nàng đi vào khuôn khổ, lần này tuyệt sẽ không đơn giản tha thứ hắn.



Lại qua một ngày ——


Cố Thiên Hữu đang ở trên công đường thẩm tra xử lí một vụ án phụ thân kiện trưởng tử bất hiếu, trưởng tử lại kiện lão tử thiên vị đệ đệ, loại người không biết đạo lý này làm cho hắn tức giận lại không biết làm gì, có người thân cũng không biết quý trọng, đều phải đợi cho mất đi mới hiểu được hắn có bao nhiêu trân quý.


Mới thẩm đến một nửa, Cố Thiên Hữu trước hết tạm dừng nghỉ ngơi, miễn không kìm được đuổi cả hai cha con ra nha môn, đi vào nội đường muốn uống miếng nước, liền thấy trong phòng chất đầy các loại thuốc bổ, hoa quả và điểm tâm, có thể so sánh ngày thường thu được còn nhiều hơn. “Những thứ này là gì?”


Tác sư gia ngồi ở trên ghế thái sư cắn hạt dưa. “Đương nhiên là quà của người đến thăm bệnh.”


“Thăm bệnh? Ai bệnh?” Cố Thiên Hữu không hiểu hỏi.


Tác sư gia nghiêng mắt nhìn hắn. “Đương nhiên là đại nhân bị bệnh, hiện tại toàn bộ dân chúng Ngô huyện đều nghe nói đại nhân vì Phương cô nương mà bị bệnh tương tư, ngày nhớ đêm mong, cơm nước không nghĩ, còn phải lên tinh thần đến thăng đường thẩm vấn, trong lòng mọi người chính là rất không nỡ.”


“Không phải... đây là biện pháp tốt như lời ngươi nói?” Trán Cố Thiên Hữu run rẩy hỏi, hai ngày này bận rộn hơn, không đến phố phường đi đi lại lại, cho nên không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.


“Có dân chúng Ngô huyện tới giúp ngươi bức hôn, Phương cô nương không đồng ý gả cho ngươi cũng không được.” Tác sư gia cười liếc sắc mặt lúc trắng lúc xanh của hắn, tiếp tục cắn hạt dưa.


Da đầu Cố Thiên Hữu thoáng chốc run lên. “Ngươi... Ngươi... là cố ý?”


“Đúng vậy!” Hắn hừ cười một tiếng. “Dù sao chỉ cần đạt tới mục đích, quá trình như thế nào không quan trọng, đại nhân, chúc mừng ngươi lấy vợ.”


“Tú Vân nhất định càng không muốn nhìn thấy ta...” Cố Thiên Hữu quang quác quang quác kêu. “Ngươi cái này căn bản là đang gây trở ngại!”


Tác sư gia nhổ vỏ hạt dưa ra. “Một năm mới lấy được ít tiền từ đại nhân, còn phải xuống bếp hỗ trợ chuẩn bị đồ ăn, nếu không phải ta cũng phải ăn, ngay cả nhà bếp cũng sẽ không đi vào, hiện tại chịu giúp ngươi cũng không tệ rồi.”


“Ngươi... Ngươi... Chờ ngươi gặp gỡ cô nương ngươi thích, ta nhất định sẽ hảo hảo hồi báo.” Nói xong, Cố Thiên Hữu đã chạy về phủ quan thay quần áo trước.


Nghĩ đến Tú Vân cho rằng những lời đồn kia do mình tung ra, hắn không dám nghĩ nàng sẽ có bao nhiêu tức giận, bị sập cửa vào mặt việc nhỏ, nữ nhân kia mạnh mẽ, sẽ cầm cái chổi đánh người.


Cố Thiên Hữu một mạch chạy đến Phương gia, chạy đến thở không ra hơi, cuối cùng đã tới ngoài cửa lớn, tranh thủ thời gian tiến lên gõ cửa.


Tú Vân vừa ra mở cửa, thấy là hắn, lập tức muốn đóng lại.


“Tú Vân, ngươi trước nghe ta nói xong đã...” Cố Thiên Hữu dùng bàn tay ngăn lại cánh cửa, không cho nàng đóng cửa lại. “Ta bị Tác sư gia hãm hại...”


“Ta không muốn nghe!” Nàng dùng sức muốn đóng cánh cửa lại.


Cố Thiên Hữu nói cái gì cũng không chịu buông tay. “Những lời đồn kia thật không phải do ta bảo người ta đi ra ngoài nói lung tung... Ta thật oan uổng...”


“Lấy tay ra!” Tú Vân khẽ kêu.


“Ngươi nhất định phải tin tưởng ta...” Hắn không ngừng kêu oan.


Khí lực của Tú Vân cuối cùng so ra kém nam nhân, đành phải buông tha cho động tác đóng cửa, lập tức xoay người đi đến sau nhà, cầm cái chổi đi ra.


“Ách... Tú Vân... Khụ khụ...” Cố Thiên Hữu biết rõ nàng thật sự bị chọc tức, hắng giọng. “Chuyện gì cũng từ từ...”


“Đại trượng phu dám làm dám chịu, không nên đem trách nhiệm giao cho người khác!” Nàng mắt đỏ căm tức nhìn hắn.


“Thật là do Tác sư gia... Oa...” Thấy Tú Vân thật sự vung cái chổi tới, Cố Thiên Hữu vừa né tránh, vừa giải thích. “Ngươi thật sự cam lòng đánh ta?”


“Đừng cho là ta sẽ đau lòng ——” Tú Vân la hét đuổi đánh hắn.


“Tú Vân... Nương tử... ta sai rồi...” Cố Thiên Hữu chạy vòng quanh trong sảnh.


“Không nên gọi ta là nương tử...” Nàng nghẹn ngào mắng.


“Tú Vân...” Cố Thiên Hữu nghĩ thầm luôn né tránh cũng không được, nam tử hán đại trượng phu co được dãn được, cho dù bị đánh trúng thì có sao.


Tú Vân không ngờ tới hắn lại đột nhiên dừng lại, muốn thu nhưng đã không kịp, cái chổi trên tay cứ như vậy mạnh mẽ đánh vào trên ót Cố Thiên Hữu, chỉ thấy hắn ngã xuống tại chỗ.


“Đại nhân!” Tú Vân kinh hô vứt cái chổi xuống, bổ nhào lên người Cố Thiên Hữu, thấy hai mắt hắn nhắm nghiền, đã bất tỉnh, gấp đến độ nước mắt rơi xuống. “Đại nhân! Làm sao bây giờ?”


Nghe được tiếng khóc của Tú Vân, Cố Thiên Hữu vẫn không mở mắt ra, kỳ thật vừa rồi chỉ choáng váng một chút, cũng không thật sự bất tỉnh, đơn giản cứ tiếp tục làm bộ.


“Đại nhân, đại nhân...” Tú Vân vừa kêu hắn, vừa kiểm tra đầu Cố Thiên Hữu, nhìn xem có chảy máu hay không. “Ta không thật sự muốn đánh ngươi... Ngươi chờ, ta đây đi mời đại phu...”


“Đầu của ta...” Cố Thiên Hữu vội vàng bật ra một tiếng rên rỉ, giả bộ đúng lúc tỉnh lại.


“Đại nhân, ngươi đã tỉnh?” Nàng rất vui hỏi.


“Ta làm sao lại nằm trên mặt đất?” Cố Thiên Hữu vịn đầu, vẫn không quên giả bộ hỏi.


Tú Vân có chút áy náy, ấp úng thừa nhận nói: “Là ta... không cẩn thận đánh vào đầu của ngươi... Có đau ở đâu hay không? Còn chóng mặt không?”


“Ta không sao, chỉ cần ngươi có thể nguôi giận, đánh vài nữa cũng không sao.” Cố Thiên Hữu thấy khổ nhục kế có hiệu lực, thuận thế tựa đầu dựa vào ngực nàng, lần nữa lấy thế công ôn nhu.


“Ngươi... Ngươi...” Sau khi Cố Thiên Hữu té xỉu, tức giận gì của Tú Vân đều tiêu tan, hiện tại cho dù muốn phát tác, lửa kia cũng đốt không nổi. “Nhanh lên một chút!”


Cố Thiên Hữu lặng lẽ nở một nụ cười đắc ý, dựa vào người nàng, chậm rãi đứng dậy, sau đó ngồi xuống ghế. “Đầu của ta còn đau một chút, ngươi mau giúp ta xoa xoa.”


“Đau ở đâu?” Nàng tranh thủ thời gian xem.


“Chính là chỗ này...” Cố Thiên Hữu chỉ vào đầu của mình. “Ngươi sờ sờ xem, sưng lên một cục.”


“Ở đây sao? Lực đạo như vậy có quá lớn hay không?” Tú Vân nhẹ nhàng giúp hắn xoa.


“Không, như vậy vừa vặn.” Vẻ mặt hắn thỏa mãn thở dài. “Ngươi không giận ta nữa chứ?”


“Cho dù còn đang tức giận, lại có thể làm gì ngươi?” Tú Vân kiều hừ một tiếng. “Lúc này tất cả dân chúng Ngô huyện đều đứng ở bên ngươi, còn giúp ngươi bức hôn, chỉ cần ra cửa, mỗi người đều muốn ta sớm một chút gả cho ngươi, ta là thế đơn lực cô, căn bản không cách nào chống lại.”


“Không phải ta muốn trốn tránh trách nhiệm, thật do Tác sư gia tự đưa ra chủ ý, ta làm sao cam lòng đối với ngươi như vậy? Cho dù muốn ngươi đồng ý cưới, có rất nhiều biện pháp, tuyệt đối sẽ không dùng cách tiểu nhân này.” Cố Thiên Hữu nháy mắt đẹp thật vô tội nói ra.


“Thật không phải là ngươi làm?” Tú Vân có chút dao động.


Cố Thiên Hữu lại hợp thời nói vài câu lời hữu ích. “Bất quá Tác sư gia cũng là vì giúp ta, hắn thấy ta lúc ăn cơm nhớ ngươi, thật vất vả ngủ, còn ở trong mộng gọi tên ngươi, thật sự không có biện pháp mới làm như vậy, ngươi cũng đừng trách hắn.”


“Ngươi thật sự ngay cả mộng cũng gọi tên ta?” Cái này làm nàng thật sự mềm lòng, không tức giận, chỉ có tràn đầy đau lòng.


“Bằng không ngươi có thể hỏi người hầu của ta, hắn rất rõ.” Cố Thiên Hữu thuận thế ôm nàng lên gối. “Tuy mới hai, ba ngày không thấy được ngươi, ta lại cảm thấy giống như đã qua hai, ba năm, cuối cùng cảm nhận được mùi vị cái gì gọi là sống một ngày bằng một năm.”


Tú Vân nhu thuận tùy ý hắn ôm. “Ta cũng rất nhớ ngươi, chính là... nút thắt trong lòng vẫn chưa mở được, ngay cả bản thận mình đều không nói phục được, cho dù thật sự thành hôn với ngươi, vẫn suy nghĩ lung tung.”


“Ta biết rõ.” Cố Thiên Hữu trộm hôn mặt của nàng. “Như vậy hiện tại thì sao? Nghĩ thông suốt chưa? Nguyện ý tin tưởng thực tâm của ta rồi?”


“Ừ, ta tin tưởng ngươi.” Hai gò má Tú Vân ủng đỏ. “Kỳ thật mấy ngày này ngươi đối đãi ta như thế nào, ta hẳn rõ hơn những người khác, không nên cứ hoài nghi thiệt tình của ngươi như vậy.”


Cố Thiên Hữu gật đầu như bằm tỏi. “Nói không sai, nếu ngươi còn chưa tin, ta đây sẽ đem tâm khoét ra cho ngươi xem, bất quá đến lúc đó ngươi còn chưa có gả cho ta đã phải thủ tiết trước.”


“Bậy, không nên nói lung tung lời xấu.” Tú Vân giận đấm nhẹ hắn. “Ta tin tưởng là được, còn có... Vừa rồi đánh ngươi đau, thực xin lỗi.”


“Tuy ta chỉ là thư sinh yếu đuối, nhưng bị nữ nhân của mình đánh, miễn cưỡng qua được.” Cố Thiên Hữu cười hì hì nói. “Huống chi ngẫu nhiên, cũng có thể tăng thêm không ít tình thú trong cuộc sống.”


“Phải như vậy không?” Tú Vân kiều liếc hắn. “Lần tới ta ra tay nặng hơn một chút.”


Hắn bị sặc nước bọt của mình. “Khụ, khụ, nếu như chỉ có hai người chúng ta, có thể bảo trụ mặt mũi, có thể hưởng thụ lạc thú khuê phòng, ta có thể tiếp nhận...” Chỉ cần đừng để thuộc hạ trong nha môn chứng kiến là tốt rồi.


Tú Vân buột miệng cười. “Ta mới không cần loại lạc thú khuê phòng này.”


“Như vậy ta bảo bà mối đến cầu hôn nha?” Cố Thiên Hữu hỏi xác định lần nữa.


“Ừ.” Nàng ngượng ngùng gật gật đầu.


“Những lời này ta không biết hỏi bao nhiêu lần, cuối cùng bây giờ có thể như nguyện.” Hắn cười cúi khuôn mặt tuấn tú xuống, đang muốn hôn Tú Vân.


Ngoài cửa vang lên tiếng ho khan.


“Khụ, khụ.” Người hầu đứng ở ngoài phòng lấy tay che mắt, phi lễ chớ nhìn. “Vụ án mới thẩm đến một nửa, Tác sư gia bảo tiểu nhân tranh thủ thời gian mời đại nhân trở về thẩm xong.”


Cố Thiên Hữu kêu một tiếng. “A! Thiếu chút nữa đã quên không lâu trước còn đang trên công đường thẩm vấn, ta phải chạy về nha môn, miễn cho người ta nói Huyện thái gia ta đây bởi vì tư quên công.”


“Vậy ngươi nhanh trở lại nha môn!” Tú Vân cũng mở miệng thúc giục.


Mới đi hai bước, Cố Thiên Hữu vẫn còn không quá cam tâm, vì vậy quay đầu lại, rất nhanh hướng miệng Tú Vân hôn một cái. “Ta đi!”


Tú Vân đỏ mặt, nhìn thân ảnh hắn một tay nhấc áo, chạy về hướng nha môn, nàng cũng tin tưởng lần này sẽ không còn có vấn đề gì, bọn họ thật sự có thể làm vợ chồng.


Vài ngày sau, Triệu bà mai cười ha hả vô cùng có thần khí, càng nổi tiếng thêm vang dội, bởi vì Tri huyện đại nhân đem vụ mai mối này giao cho nàng làm, nàng kinh nghiệm chu đáo y theo tập tục ba thư sáu lễ, rất nhanh đem việc hôn nhân làm thỏa đáng, chỉ còn chờ ngày cưới vợ kia đến.