MangYTe

Hơi thở ác ma ( tứ ) - Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Tác giả : Chưa rõ
Chương 8 : Hơi thở ác ma ( tứ )

“A ---“ từ eo đột nhiên truyền đến đau đớn , lập tức nàng nàng kinh hô ra

 

tiếng , Hình Ngạo Thiên dùng sức nắm lấy eo nhỏ của nàng , tựa hồ như muốn

 

bóp nát nó , con ngươi hắn lãnh khốc ép tới gần , thanh âm khàn khàn vang

 

vọng bên tai nàng : “Vật nhỏ , tốt nhất ngươi nên thức thời học cách khuất phục

 

, nếu không ngươi tự chịu , ta cũng không phải là loại nam nhân biết thương hoa

 

tiếc ngọc.”


 

 

 

 

 

 

Eo đau buốt sau khi hắn dứt lời , không khỏi lại tăng thêm lực đạo , lệ nóng

 

liên miên không ngừng chảy xuống , nàng chỉ nhẹ giọng nói ba chữ : “Đỗ …

Hân Vũ”

 

Nàng cuối cùng cũng hiểu được  , chỉ có thuận theo hắn , hắn mới có thể đối

 

đãi ôn nhu đối với nàng , nếu nàng làm trái ý hắn , hắn liền giống như dã thú ra

 

vào khiến nàng sống không bằng chết , Hình Ngạo Thiên ngậm lấy vành tai của

 

nàng , ôn nhu lẩm bẩm : “Đỗ Hân Vũ … Hân Vũ , tên rất hay , ta thích !”

 

Thân thể bị thao túng không thể chống cự , một loại cảm giác đau đớn tràn

 

ngập thổi quét đi ý thức sắp mất của nàng , cảm giác được nam nhân ở trên

 

người rung động một hồi , lâu sau đó , hắn cuối cùng cũng kết thúc màn chiếm

 

đoạt kịch liệt này .

 

Hình  Ngạo Thiên  khuôn  mặt  lãnh khốc không  chút  thay đổi  , nhìn  chằm

 

chằm hai má tái nhợt hư mềm của nàng nói : “Bất kể trước kia ngươi là ai , hoặc

 

có thân phận gì , nhưng bắt đầu từ giờ khắc này , ngươi chỉ có thể là người của

 

ta , bởi vì toàn thân ngươi đều có dấu vết của ta , chỉ có ta mới có tư cách hượng

 

dụng thân thể xinh đẹp của ngươi !”

 

“Ta không phải của ngươi , tim ta chỉ thuộc về ta , cơ thể của ta chỉ thuộc về

 

cha mẹ sinh ra ta , vĩnh viễn không thể thuộc về một ác ma !” Hân Vũ không thể

 

chấp nhận sự bá đạo của hắn , nam nhân như vậy , nếu ở xã hội hiện đại , đã

 

sớm bị người ta khinh bỉ.

 

“Ngươi chỉ có thể là của ta , bất luận kẻ nào cũng không thể dòm ngó.”

 

Hình Ngạo Thiên ôm chặt eo nhỏ của nàng , đem thân thể xinh đẹp gắt gao dán

 

trên người hắn , hắn là vương tối cao , tuyệt đối không cho phải kẻ nào làm trái

 

lời hắn .


 

 

 

 

 

 

“Thật là buồn cười .. ta là cái gì của ngươi ? Dùng qua liền tuyên bố sao ?

 

Vậy là nữ nhân thứ bao nhiêu của ngươi ? Hay là ngươi muốn phong ta làm tần

 

phi ?” Hân Vũ đắm chìm trong thống khổ , nhưng vẫn không quên châm trọc

 

tên ác ma cao cao tại thượng này .

 

“Vật nhỏ , ngươi thật đúng là biết cách nắm lấy thời cơ , tần phi? Ngươi

 

cảm thấy ngươi có tư cách sao ?” Vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt hắn không cần nói

 

cũng biết , còn tưởng mình nhặt được một bảo vật , thì ra cũng không có ngoại

lệ , cũng chịu không được sự hấp dẫn của quyền quý .

 

“Đừng nói chỉ là một tần phi , cho dù ngươi đem vị trí của ngươi tặng cho ta

 

, Đỗ Hân Vũ ta cũng sẽ không thèm!” Ánh mắt kiên định trừng mắt nhìn hắn ,

 

xem ra hắn đã xem nàng là một nữ nhân ham hư vinh , đừng tưởng rằng là vua

 

như hắn là giỏi , nàng nhất định sẽ không chịu khuất phục .

 

Hình Ngạo Thiên nhìn vật nhỏ khẩu thị tâm phi này , hắn tin chắc , trong

 

thiên hạ nữ nhân không cần danh lợi đã ít càng thêm ít , đặc biệt là nữ nhân có

 

ngoại hình mỹ mạo như thế này thì lại càng hiếm , hắn cũng chỉ gặp được một

 

người !

 

Bị ánh mắt của hắn nhìn toàn thân run rẩy, mỗi lần hắn nhìn nàng như vậy ,

 

khiến cho cả người nàng cảm thấy không thoải mái , tay nhỏ bé lại đẩy hắn ra ,

 

gần hắn khiến nàng chán ghét , càng khiến cho nàng oán hận tới cực điểm .

 

“Vật nhỏ thú vị , mặc kệ trong lòng ngươi đang tính toán gì , hiện tại ngươi

 

là nữ nô làm ấm giường cho ta , chỉ cần ta muốn , thời điểm nào , địa điểm nào ,

 

ngươi cũng phải thuần phục dưới ta !” Đưa tay kìm chặt cằm nàng , lạnh như

 

băng nhắc nhở nàng .

 

Hân Vũ giãy dụa khỏi sự kiềm chế của hắn , vẻ mặt khinh thường nghiêng

 

đầu sang chỗ khác nói : “Ngươi có thể không chế được cơ thể của ta , nhưng


 

 

 

 

 

 

ngươi muốn ta hoàn toàn thuần phục ngươi , thật xin lỗi , điểm ấy ngươi không

cần nghĩ , tuyệt đối không có khả năng!”