MangYTe

Q.1 - Chương 1 - Phía Cuối Con Đường

Phía Cuối Con Đường

Tác giả : Chưa rõ
Chương 1 : Q.1 - Chương 1

“hãy nghĩ đến em trìu mến thôi khi ta nói lời chia tay, hãy hứa rằng anh sẽ nhớ về em dù chỉ trong chốc lát…” (think of me, think of me fondly when we’ve said goodbye, remember me once in a while, please promise me you’ll try…- Think of me)(*).



Chiếc xe lao nhanh trong đêm. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu không gian tĩnh mịch. Ngồi ở vị trí cầm lái, chàng trai trẻ từ từ tháo dây an toàn, hai bàn tay nơi lỏng khỏi vô lăng. Anh nhấn nút hạ cửa kính xe, để làn gió mát mặn mòi vị muối biển ùa vào bên trong, để hơi lạnh mơn chớm khắp da thịt. Rất nhanh, rất nhanh thôi mọi thứ sẽ chấm dứt. Chỉ cần một cú va chạm và thế là …bùm.

Anh đã từng cười khẩy khi nghe một ai đó ước rằng giá như trái tim chỉ đơn giản làm đúng phận sự của mình là đập và bơm máu đi. Một ao ước xuẩn ngốc và yếu mềm. Vậy mà giờ, chính anh lại đang ước ao điều đó.
Phải, giá như trái tim chỉ đập và bơm máu thì sẽ tốt biết mấy.(*)


Xe tiếp tục lao đi với vận tốc kinh hồn. Gió quật vào khuôn mặt bình thản của người lái những nhát đau rát, lạnh buốt.

Anh từng tin tưởng tuyệt đối vào chiến thắng của mình trên bàn cờ cuộc đời trước gã địch thủ có tên là số phận. Đúng, anh nghĩ rằng chẳng điều gì có thể cản trở chiến thắng đó của anh. Nhưng…
Anh đã thua, thua đúng vào lúc anh gần chạm tay vào chiến thắng.


Bên ngoài ô cửa kính đang là một màu đen đặc. Mịt mù và đáng sợ. Ý nghĩa về cái gọi là sợ hãi khiến khóe môi của chàng trai cong lên tạo thành nụ cười nhạt nhẽo. Bóng đêm ngoài kia liệu có đáng sợ bằng bóng đêm đã dung dưỡng anh bấy lâu nay không nhỉ?

Anh có phải là gã tồi không khi mang đi rất nhiều những ngọt ngào và chỉ để lại cho em toàn vụn vỡ đắng ngắt?Anh đã tưởng tượng ra những đêm dài chìm trong nhung nhớ, trong nỗi cô đơn đến cùng cực của em bởi chính anh đã và sẽ nếm trải tất cả, giống em.

Đưa tay chỉnh lại cravat, vuốt lại nếp áo. Chàng trai quan sát hình ảnh của chính mình trong gương, một hình ảnh hoàn mỹ và lịch lãm với gam trắng đồng nhất. Anh thích màu trắng, đơn giản vì nó trung lập, nó có thể che giấu bản chất thật sự của con người.

Một ván cờ sau cuối. Số phận, liệu rằng mi có thể đánh bại thế cờ mà ta đã dồn tất cả tâm huyết của mình vào không? Thế cờ mà ta đã dùng cả hai quân cờ ta bảo bối của mình. Một là bạn và một là người ta yêu nhất. Có thể ta từng thua ngươi nhưng lần này chắc chắn ta sẽ thắng. Giờ, hãy xem ta đi nước cờ đầu tiên nhé, gã địch thủ khó chịu.

Tựa người thật thoải mái vào ghế, chàng trai nhắm mắt lại tưởng tượng đến cảnh tượng náo loạn ngày mai khi người ta phát hiện ra một chiếc Rolls Royce Phantom nằm tan xác pháo dưới vực và chắc chắn là mọi thứ sẽ còn náo loạn hơn nữa khi họ xác định được danh tính của xác người nằm trong đó. Con trai của chủ tịch tập đoàn Phan Thi. Phan Duy Anh.

Tiếng bánh xe trượt trên mặt đường kéo dài đến chói tai. Chiếc xe hung hãn húc bay đoạn rào chắn an toàn phía trên miệng vực rồi lao vào khoảng không rộng lớn sâu hun hút…

Kết thúc nhưng cũng có khi lại là điểm bắt đầu.

Người có đôi mắt trong và sâu thường rất khó bị nắm bắt suy nghĩ.

Đó là điều đầu tiên mà Đan nghĩ đến khi nhìn vào đôi mắt của người ngồi đối diện. Cô dường như thấy bóng của chính mình phản chiếu trọn vẹn trên nền đen mịn trong suốt. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối như mặt hồ thu lạnh giá, không một xao động, không một vệt gợn. Thật khó để đoán biết được bất cứ điều gì qua đôi mắt đó.

-Anh nghe nói em đã đi học lại.-Anh lên tiếng trước.

-Một trường tư thục. Chỉ cần đóng tiền vào là có thể đi học.-Đan nhún vai.-Bố em dàn xếp vụ này rất tốt.

-Năm nay sẽ thi chứ?

-Tuần trước em vừa làm xong hồ sơ. Em sẽ thi luật.-Cô vẫn giữ giọng đều đều.

Anh im lăng, cẩn trọng nhấc tách cà phê nóng đang tỏa khói thơm lừng và nhấp một ngụm nhỏ. Đan cũng lặng thinh, cô quan sát anh rồi chậm rãi chuyển ánh nhìn ra phía bên ngoài khung cửa kính của quán cà phê. Phía bên ngoài trời bắt đầu nổi dông, gió bụi mù mịt, nền trời tự bao giờ đã chuyển sang gam xám thép u ám. Thêm một chút nữa thì những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, chậm chạp thưa thớt rồi nhanh dần, trút xuống thành sợi dệt lên một tấm màn ảm đạm ướt át. Qua lớp kính dày, tiếng mưa rả rích hay tiếng sấm chớp đang giật trên nền trời xám đều bị bóc sạch, chỉ còn lại hình ảnh về cơn mưa được cảm nhận đơn thuần bằng thị giác. Ai đó đã thay đĩa nhạc mới, giai điệu man mác của Kiss the Rain bắt đầu cất lên, lan tỏa dần trong không gian nhỏ bé của quán cà phê, lồng vào chuỗi hình ảnh vô thanh mà Đan đang ngắm nhìn chăm chú qua khung kính ướt nhòe nước mưa một nỗi buồn miên man.

-Ngày mai em sẽ đi thăm Duy Anh với anh không? – Anh hỏi cô, giọng hơi ngập ngừng.

-Chắc là có. Em sẽ kiếm một cái cớ để xin nghỉ. Anh sẽ đến đón em, Nam Phong?

-Ừ.

Bất chợt, Đan thả ánh nhìn của mình vào màn mưa và khẽ hỏi gần giống như tự thì thầm với chính mình

-Không biết đến bao giờ mưa mới ngừng rơi nhỉ?

* * *
“Đợi anh nhé cô bé. Anh đang trên đường đến chỗ em đây”

Tiếng nói văng vẳng vọng lại từ một nơi xa xăm nào đó, nhạt nhòa đi bởi tiếng mưa ồn ão.
Đây là đâu?

Đan tự hỏi. Cô rõ ràng nghe thấy tiếng mưa nhưng xung quanh lại không thấy giọt mưa nào. Định thần lại, cô thấy mình đang đứng trên một đồng cỏ. Rộng lắm, màu xanh mượt của cỏ tưởng chừng như trải dài bất tận đến phía chân trời. Gió nhẹ thổi qua khiến cả đồng cỏ xao động, lăn tăn như mặt hồ khổng lồ.

“Đan. Linh Đan…”

Có ai đó đang gọi cô từ phía sau. Giọng nói này rất quen. Trầm trầm và ấm áp…

“Anh…”

Cô vội vã xoay người lại nhìn thật kĩ dáng người đang đứng. Khuôn mặt kia, dáng đứng kia…cô nhớ, nhớ đến phát điên, nhớ đến quặn đau. Bốn năm, một ngàn bốn trăm sáu mươi ngày tròn trĩnh. Chưa bao giờ cô quên được, dù cả trong mơ.

“Duy Anh”

Môi mấp máy không thành lời. Khó khăn lắm cô gái mới có thể cất lên tiếng gọi tên người đối diện. Giọng vỡ vụn, nghèn nghẹn. Nhưng…

Đáp lại cô chỉ là tiếng gió. Anh đứng đó, giữ vẻ im lặng và nhìn cô buồn bã. Một cách chậm rãi anh quay đầu bước đi, để lại cô đứng ngây phía sau khuôn mặt lấm lem nước mắt.

“Duy Anh, anh đi đâu vậy?”

Cô hét lên, câu hỏi bị gió giật phăng đi. Anh vẫn bước. Xa dần, xa dần. Không được, cô phải đuổi theo anh, cô phải nói chuyện với anh. Có rất nhiều điều cô muốn nói với anh, nhiều chuyện cô muốn kể cho anh nghe…

“Đợi em với…”

Đôi chân cô bước theo nhưng sao bước càng nhanh thì anh lại càng xa cô đến thế? Cô bắt đầu chạy, chạy hết sức mình, chạy miệt mài không màng đến xung quanh. Giờ phút này trong mắt cô chỉ còn lại dáng người của anh, đó là điểm đích.

Muốn nhanh đến được đích thì lúc chạy hãy luôn nhìn về đích và không bao giờ được rời mắt khỏi đó.

Anh từng dạy cô như vậy.

Cô cứ chạy, chạy cho tới khi hơi thở dần trở lên nặng nề còn đôi chân thì rã rời tê dại mất hết cảm giác. Đúng vào lúc cô tưởng chừng có thể chạm tay vào tấm lưng của anh thì anh như tan biến trong làn sương trắng đục.

“Duy Anh, anh ở đâu?”

Đan gọi lớn, cuống họng khát cháy. Vô ích, vẫn chỉ có tiếng nói của chính cô vọng lại lẫn trong tiếng gió gào thét đáp lại. Bất chợt, làn sương mù chuyển động, hơi lạnh như đậm đặc hơn, bám chặt vào liếm láp da thịt. Cô vòng tay ôm thân mình thật chặt, cảm nhận rõ từng cơn run nhẹ vì giá buốt. Xung quanh bỗng chốc trở lên âm u quá.

“Linh Đan, mau lại đây”

Là tiếng của Duy Anh. Chắc chắn anh đang đợi cô ở phía trước, cô nghĩ vậy và để tiếng gọi của anh dẫn đường cho mình. Xuyên qua màn sương. Tầm nhìn không còn bị ảnh hưởng nữa, những đường nét dần hiện lên rõ ràng hơn. Duy Anh đang đợi cô, khoảng cách tới chỗ anh ước chừng chỉ vài bước ngắn ngủi. Cứ tiến thêm mỗi bước gần anh, Đan lại nghe rõ hơn nhịp tim đập nhanh của chính mình. Nhớ nhung khắc khoải rốt cuộc rồi cũng được đền bù, cô đã được gặp lại anh.

“Lại đây nào.”

Duy Anh chìa tay chờ đợi bàn tay cô vịn vào. Gần lắm rồi, cô nhất định sẽ nắm chặt lấy tay bàn tay kia, sẽ níu giữ anh lại.Trong một tíc tắc ngắn ngủi, nụ cười trên môi vụt tắt rồi đột nhiên anh ngả người ra phía sau, thả mình rơi xuống vực thẳm phía dưới…

***
Tiếng thủy tinh rơi vỡ kéo Đan ra khỏi cơn ác mộng của mình.

Vẫn là đêm đen. Tất cả tĩnh lặng đến đáng sợ, tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe được từng cú nhích mình chuyển động của kim đồng hồ, nghe được cả hơi thở và nhịp tim cuống quít trong lồng ngực. Ánh trăng len lỏi vào căn phòng qua khe cửa số tạo thành vệt sáng dài, đủ để cô gái nhìn được hình ảnh của chính mình phản chiếu trong tấm gương lớn trêo đối diện giường ngủ. Mệt mỏi và rã rời.

Một cách uể oải, Đan nhấc mình ra khỏi giường, bước vào nhà tắm.Vặn nhẹ vòi hoa sen, cô gái ngồi sụp xuống, khoanh tay ôm hai gối để mặc cho nước tuôn xối xả ướt đẫm.Cô mím chặt môi nuốt sạch tiếng nấc. Nước lạnh ngắt chạy thành dòng trên khuôn mặt, hòa cùng với những giọt nước mắt ấm nóng. Đau. Thực sự là rất đau. Lồng ngực như muốn vỡ tung.

Bốn năm, chưa đêm nào cô được ngủ trọn vẹn một giấc không mộng mị. Cứ mỗi lần nhắm mắt là cô mơ thấy hình ảnh của Duy Anh rồi lại giật mình choàng tỉnh trong đêm. Giấc mơ chẳng hề trọn vẹn lặp đi lặp lại chỉ càng làm canh cánh trong lòng cô gái câu hỏi để ngỏ không có câu trả lời: Vì đâu anh lại chọn cái chết đúng vào ngày anh ngỏ lời yêu cô?