MangYTe

Thần kỳ tuyệt diệu - Ma Diện Ngân Kiếm

Ma Diện Ngân Kiếm

Tác giả : Chưa rõ
Chương 6 : Thần kỳ tuyệt diệu

Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ chưa đầy mười bảy tuồi.
Nàng mặc một bộ quần áo lụa trắng mỏng eo lưng thon nhỏ, gót chân bước đi uyển chuyển nhẹ nhàng, nàng quả là một thiếu nữ tuyệt đẹp, đẹp một cách mê hồn.... Theo sau nàng là hai ả a hoàn và hai tay đại hán lực lưỡng tạo thành một khí thế rất đặc dị.
Đối lại, một khuôn mặt tươi cười đẹp trai với cặp mắt trong sáng tỏ hai đạo hào quang cũng tạo thành một khí thế rất đặc dị, hầu như trong sự hân hoan có pha lẫn đôi phần kích động. Ma Diện công tử tươi cười lên tiếng :
- Đương nhiên là tại hạ Ma Diện công tử Y Mộng Lăng đây!
- Là công tử!
Tiêm Chưởng Phong Vân Chu Tiểu Phân đưa cặp nhỡn quang sáng rực nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai tươi cười quyến rũ của đối phương.
Hầu như khuôn mặt này đang rung động xoay chuyển trước mặt nàng, và còn có một ma lực làm đảo lộn thần trí nàng.
Nàng không hiểu tại sao, nàng cũng không thể diễn tả nổi các cảm giác trong nội tâm nàng lúc này. Vì cái cảm giác ấy nàng chưa gặp bao giờ.
Một lát sau nàng mới lên tiếng :
- Có phải công tử cố tâm đến phá sòng hay không?
- Tại hạ! - Ma Diện công tử Y Mộng Lăng khẽ nhún vai một cái nói tiếp - Tại hạ nghe nói Tiêm Chưởng Phong Vân Chu cô nương chẳng những xinh đẹp tuyệt trần mà bốn con xúc xắc trong bàn tay xinh xắn nhỏ nhắn của cô nương cũng phong vân vạn biến, thiên hạ vô song nên tại hạ muốn đựoc lãnh giáo!
Âm điệu của chàng êm dịu nhẹ nhàng đầy giọng tán thưởng và tâng bốc làm cho vẻ bất mãn trên khuôn mặt Chu Tiểu Phân đã giảm đi. Đây cũng hầu như là một bệnh chung của mọi người, ai cũng thích được nghe những lời khen nịnh mặc dầu sự thật có đôi phần sai lạc.
Chỉ nghe Y Mộng Lăng nói tiếp :
- Đương nhiên tại hạ cũng biết Chu cô nương chẳng dễ dàng gì xuất hiện trổ tài, nên hôm nay tại hạ mới phải bày ra trò chơi đánh ván bài kinh lạ để làm kinh động đến cô nương!
- Y Công tử đã biết ngón nghề của tiểu nữ thiên hạ vô song vậy tiểu nữ khuyên công tử hãy nên....
- Cái đó là do vận của cô nương đang hên, chớ không liên quan gì tới tại hạ.
Chu Tiểu Phân bất giác lại ngạc nhiên đưa cặp nhỡn quang sắc lạnh như nước ra nhìn chằm chặp vào mặt đối phương.
Y Mộng Lăng nhướng cặp mày kiếm nói :
- Tại hạ cùng cô nương đánh một ván trăm vạn lạng hoàng kim kèm thêm ngọc thể cô nương đi theo tại hạ nữa!
Giọng nói êm nhẹ tỏ ra vô cùng khinh đạm bình tĩnh hầu như trên cõi đời này chẳng có việc gì đáng làm cho chàng ta phải mang chút khẩn trương hay nghiêm trọng.
- Công tử cùng tiểu nữ đánh một ván với trăm vạn lạng hoàng kim kèm theo thân thể tiều nữ nữa?....
Trong câu hỏi lại của Chu Tiểu Phân đầy vẻ kinh dị!.... Một ván bạc hại người như thế ai mà không phải kinh dị? Nhất là sau một trăm vạn lạng hoàng kim còn kèm theo “Ngọc thể cô nương nữa đi theo tại hạ!”
- Đúng! Như vậy là chơi hết mình cả người lẫn của nếu thắng sẽ được tất cả chẳng lẽ cô nương sợ không dám chơi?
Trong ánh mặt kinh dị của Chu Tiểu Phân thoát ra một trạng thái bàng hoàng khó nói. Trầm ngâm một lúc khá lâu nàng mới nhẹ nhàng hỏi :
- Chẳng lẽ công tử tin chắc mình sẽ thắng?
- Đúng! Nếu không thì tại hạ đến đây làm gì? - Giọng nói êm nhẹ của Ma Diện công tử đầy vẻ tự tin.
Chu Tiểu Phân bỗng đưa bàn tay ngọc vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cất tiếng cười khanh khách một hồi :
- Y Mộng Lăng! Kể ra công tử cũng quá cuồng vọng và tự tin đấy!....
Tới đây nàng nhẹ nhàng di động gót sen đến ngồi xuống cạnh bàn nói tiếp :
- Nhưng mà cái kiểu chơi này cũng có vẻ kỳ thú nên bổn cô nương cũng muốn xem bản lãnh của công tử ra sao!
Dứt lời nàng quay qua bảo hai a hoàn :
- Đem dụng cụ ra đây!
- Dạ! - Một ả a hoàn đáp tiếng rồi lui ra.
Lúc này tất cả con bạc có mặt trong Kim sảnh đều ngừng cuộc chơi xúm lại vây chung quanh bàn bửu ngầu. Ai nấy đều im lặng hồi hộp đợi xem một tấn kịch hay sắp diễn.
Cái việc Tiêm Chưởng Phong Vân công nhiên xuất hiện tại sòng bạc Chu thị Tiền trang từ trước tới nay chỉ mới xảy ra có một lần cách đây hơn một năm. Lúc bấy giờ một tay cờ bạc khét tiếng giang hồ với danh hiệu Thiên Ảo Thủ Thời Kỳ đã dùng một thủ thuật thiên biến vạn hóa hầu như vét sạch vốn liếng của sòng bạc họ Chu.
Giữa lúc Thiên Ảo Thủ Thời Kỳ vui thích cười đắc ý thì Chu Tiểu Phân xuất hiện.
Thế rồi trong tiếng lóc cóc khua động của bốn con súc sắc với không khí khẩn trương từng giây từng phút Chu Tiểu Phân đã quật ngã Thiên Ảo Thủ Thời Kỳ. Nàng đã bảo toàn được sòng bạc Chu thị Tiền trang, khiến một tay cờ bạc khét tiếng giang hồ phải rút lui với sự thất bại sâu cay. Và cũng từ đó nàng được mọi người trong giới đổ bác tặng cho mỹ hiệu Tiêm Chưởng Phong Vân.
Hôm nay sòng bạc họ Chu lại một phen nữa gặp nguy khốn, mà lần này khí thế của Ma Diện công tử Y Mộng Lăng còn có phần hơn Thiên Ảo Thủ Thời Kỳ năm trước.
Chu Tiểu Phân lần này có thể bằng vào thần kỳ tuyệt kỷ của mình để cứu vãn cơn sóng gió được chăng?
Con a hoàn đi ra lúc nãy đã trở lại mang theo một cái hộp xóc chế tạo bằng bạch ngọc tinh xảo, đặt xuống bàn. Đồng thời còn có một lão giả theo sát sau lưng nàng, lão già tuổi độ ngũ tuần tóc đã điểm hoa râm, thân thể tráng kiện da dẻ hồng hào cặp mắt xạ tinh quang sáng ngời.
Ông ta chính là chủ nhân Chu thị Tiền trang một tay phú hào khét tiếng võ lâm Đạn Chỉ Thần Kiếm Chu Kỳ.
Chu Tiểu Phân mở nắp chiếc hộp xóc bằng bạch ngọc, cầm bốn con súc sắc bằng sừng đen lên tay rải xuống gây thành tiếng lóc cóc thanh thoát êm tai hấp dẫn, khiến không khí đổ trang càng thêm khẩn trương. Nàng nhìn đối phương đang ngồi thản nhiên mỉm cười hỏi :
- Xin công tử cho biết cách chơi như thế nào?
- Khách tùy chủ tiện mời cô nương cứ đưa ý kiến trước.
- Tính điểm nhé!
- Được!
Chu Tiều Phân bưng chiếc hộp ngọc lên. Lóc cóc, lóc cóc!.... Tiếng khua động thanh thoát hấp dẫn của bốn con súc sắc bằng sừng đen được gọt dũa tinh xảo.
Thình lình một tiếng quát nhẹ :
- Khoan!
Tiếng của Đạn Chỉ Thần Kiếm Chu Kỳ. Chỉ thấy ông ta nhìn Y Mộng Lăng trầm giọng nói :
- Với số trăm vạn lạng hoàng kim toàn thể bổn trang góp lại được đủ số. Vậy Y công tử cũng nên hiểu qua về luật lệ chơi bạc xưa nay chứ?
- Có phải chủ sòng muốn tại hạ phải đưa tiền ra làm bằng chứng không?
- Đúng vậy, tiền láng có bao nhiêu chơi bấy nhiêu. Một trăm vạn lạng vàng đâu phải chỉ nói miệng không?....
- Có lý!
Ma Diện công tử Y Mộng Lăng liền chìa ngón tay út bên tay trái rút ra một chiếc nhẫn lớn trên mặt nhẫn chạm hình một khuôn mặt Phật Di Lặc đang tươi cười với một kỹ thuật chạm khắc vô cùng tinh vi trông hình sống động như khuôn mặt thật.
Nét mặt Đạn Chỉ Thần Kiếm Chu Kỳ đột nhiên biến hẳn, trở nên tái nhợt run giọng hỏi :
- Công.... công tử.... với Thiên Ma.... có....
Chiếc nhẫn có hình khuôn mặt tươi cười chạm khắc trên mặt chính là tín vật “Tiếu Hồn Chỉ Hoàn” của một ma đầu lừng danh võ lâm năm xưa tên hiệu Thiên Ma!
Vẫn khuôn mặt tươi cười thần bí, Y Mộng Lăng lên tiếng hỏi :
- Chẳng hay vật nhỏ mọn này có đủ giá trị không?
- Công tử lấy đâu được cái này?
- Chuộc lại của tiệm cầm đồ.
Y Mộng Lăng khẽ nhún vai một cái nói tiếp :
- Tiệm cầm đồ của lão Chu ở Bắc Kinh đấy!
- Tiệm cầm đồ Chu lão?
Nét mặt Chu Kỳ lộ vẻ kinh ngạc vì tiệm cầm đồ Chu lão chính là một chi nhánh của Chu thị Tiền trang. Lão nhẹ buông tiếng thở dài vì nếu quả đúng là món đồ của tiệm Chu lão cầm được thì lão có thể tìm hiểu một cách dễ dàng về xuất xứ.... Nghĩ đến đây lão ngửng nhìn lên bắt gặp ánh mắt của Chu Tiểu Phân con gái lão đang nhìn lão, lão nhè nhẹ gật đầu.
Chu Tiểu Phân cũng khẽ gật đầu một cái, rồi bàn tay ngọc nâng chiếc nắp hộp xóc lên nhìn bốn con súc sắc miệng nhỏ nhẹ hỏi :
- Công tử đánh “tài” hay đánh “xỉu”?
- Đánh “xỉu”!
Chiếc nắp hộp ngọc đậy xuống. Hai bàn tay trắng muốt của Chu Tiểu Phân nhịp nhàng chuyển động....
“Cạch”! Chiếc hộp đặt nhẹ xuống mặt bàn bốn con súc sắc bên trong ngừng khua động. Cặp mắt trong như nước hồ thu của Chu Tiểu Phân không rời khuôn mặt tươi cười quyến rũ của Y Mộng Lăng. Bàn tay xinh xắn như búp măng của nàng đè trên nắp hộp.
Thình lình bàn tay nàng khẽ hất lên nhấc theo nắp hộp. Trong lòng hộp bốn con súc sắc nằm song hàng nhau thành một vạch ngang....
Ồ!.... Những tiếng khinh ngạc cùng thốt ra một lượt không khí đổ trường (sòng bạc) bao trùm vẻ khẩn trương hồi hộp kèm theo những tiếng thì thầm bàn tán!
Trên cặp môi đỏ như son của Chu Tiều Phân điểm nụ cười đắc ý. Vẻ mặt Chu Kỳ cũng hằn lên hai nét nhăn của cái cười thỏa mãn! Đối với cô con gái yêu, Chu Kỳ rất tin tưởng. Chu Tiểu Phân cũng rất tự tin. Và cho đến lúc này cặp mắt nàng vẫn không lúc nào rời khỏi khuôn mặt tươi cười đầy ma lực của Y Mộng Lăng. Mặc dầu không nhìn xuống lòng hộp xóc nhưng nàng biết chắc rằng bốn con súc sắc thế nào cũng nằm song hàng nhau cùng một mặt “Nhất”
- Bốn nhất! Đúng bốn điểm!
Giọng nói của nàng thốt lên đầy quyến rũ :
- Công tử thua rồi!....
- Sao biết?
- Sao biết!
- Bốn mặt “nhất” là bốn mặt nhỏ nhất của bốn con súc sắc chứ còn sao nữa!
Cười! Vẫn nét tươi cười đầy quyến rũ trên khuôn mặt đẹp trai, Y Mộng Lăng ngửng đầu đưa tay kéo hộp xóc vào lòng vơ bốn con súc sắc lên tay khẽ xóc vài cái rồi rải xuống lòng hộp đậy nắp.
Thình lình chàng khẽ nhướng cặp mày kiếm quát nhẹ một tiếng hất cổ tay đẩy chiếc hộp ra phía trước từ từ đưa ánh mắt nhìn mọi người chung quanh một cái thản nhiên chậm rãi nói :
- Chu cô nương thua rồi!
- Tôi thua?....
- Đúng! Tự tay cô nương mở nắp hộp xem!
Mọi người có mặt đều kinh ngạc không tin, Tiêm Chưởng Phong Vân Chu Tiểu Phân có thể thua. Một trăm phần trăm không thể thua!
“Cạch” Chu Tiểu Phân lẹ làng đưa hai ngón tay thon nhỏ bật phóc nắp hộp.
Ồ! Lại nhiều tiếng kêu kinh ngạc cùng thốt ra một lượt. Từng cặp nhỡn quang kinh dị trao đổi qua lại không ai nói được lời nào.
Trong lòng hộp bốn con súc sắc nằm chồng lên nhau con nắm trên cùng mặt “nhất” màu đỏ chói....
Thủ pháp thật tuyệt diệu kinh người!
Chu Tiểu Phân vẫn giọng tin tưởng :
- Đâu có gì là lạ, đây chỉ là một thủ pháp vặt vãnh mà thôi. Bốn con súc sắc phải hoàn toàn hiện điểm thì mới có thể gọi là được chứ?
- Đúng vậy! Sao cô nương không coi thử những con súc sắc nằm phía dưới xem?
Nét mặt Chu Tiểu Phân thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. Nàng đưa hai ngón tay khẽ nhấc con súc sắc nằm trên cùng ra.
Ồ!....
Chẳng những mọi người có mặt tại tràng đều trố mắt đến độ con ngươi gần muốn nhảy ra khỏi tròng, mà ngay cả Chu Tiểu Phân cũng không ngăn được tiếng kêu kinh ngạc thốt ra.
Con súc sắc thứ hai nằm dưới, mặt “nhất” đã bị mài phẳng lỳ chẳng còn chút dấu vết gì, con thứ ba, con thứ tư cũng đều một biến trạng không sai.
Mọi người tại tràng, ngoại trừ Ma Diện công tử Y Mộng Lăng và gã thư đồng Tiểu Vân Tước Nhi đứng đàng sau lưng chàng ai nấy đều kinh ngac ngẩn người.
- Thế này là thế nào?....
- Đánh “xỉu” cứ nhìn điểm tính!
Đương nhiên phải kể là Y Mộng Lăng được!
- Ha ha ha! - Sau chuỗi cười ròn rã Công tử Y Mộng Lăng đứng dậy nói :
- Thôi được! Bàn này xí xóa vì đây chỉ là một thủ pháp vặt vãnh thôi. Chúng ta chơi bàn khác!
Chu Tiểu Phân ngước nhì khuôn mặt tươi cười thần bí của đối phương tâm thần rung động! Nàng vội vàng dời ánh mắt sang phía khác gặng lại :
- Đây là tự ý công tử nói ra đấy nhé!
- Cái đó tự nhiên rồi!
Chu Tiểu Phân khẽ cắn chặt hàm răng đều đặn trắng muốt như bạch ngọc. Bàn tay lẹ làng thảy vào lòng hộp xóc bốn con súc sắc khác, đậy hộp, nâng lên. Lóc cóc lóc cóc.... “Cạch!”....
- Chẵn hay lẻ?
Vẫn nét tươi cười thần bí Ma Diện công tử Y Mộng Lăng khẽ hỏi :
- Chu cô nương muốn chơi chẵn lẻ hả?
- Phải!
- Lẻ!
- Chẵn!
- Khoan!
Chu Tiểu Phân định nhấc tay lật nắp hộp, thì Y Mộng Lăng đã mau lẹ hơn đưa một bàn tay chận nhẹ lên ngọc chưởng của nàng giữ lại.
Chu Tiểu Phân ngước mắt khẽ quát :
- Công tử định....
Đột nhiên nàng có cảm giác như khuôn mặt tươi cười thần bí kia áp gần lại. Từ trong cặp mắt sáng ngời lóng lánh kia ẩn chứa một ma lực vô hình làm chấn động tâm can rối loạn thần trí nàng! Cặp môi tươi đỏ của nàng mấy lần máy động nhưng hình như có một luồng luồng khí ngăn chặn nơi cổ họng làm nàng không thốt được thành lời nói tiếp.
- Chu cô nương tại hạ bảo lẻ đấy!
Chu Tiểu Phân tránh rời ánh mắt nhưng âm điệu êm ru kỳ đặc trong lời nói đối phương vẫn làm rối loạn thần trí nàng. Lại thêm một bàn tay đối phương trên bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng truyền sang một luồng nhiệt lực kỳ dị nhai cắn thân thể da thịt nàng!
Bàng hoàng!.... Kích động!.... Rối loạn!.... Những tâm trạng cực kỳ phức tạp chỉ trong một thoáng cuồn cuộn dâng trào trong thân thể nàng! Trong một giây thoáng ấy nàng có cảm giác rất mông lung khó chịu, rồi hình như có một sức mạnh gì lớn lao đột nhiên sản sinh trong cơ thể nàng và muốn phát tiết ra bằng cách buông tiếng khóc lớn, hoặc.... Nàng cũng không rõ tại sao đột nhiên có tâm trạng thống khổ mâu thuẫn? Đương nhiên là vì chàng công tử có khuôn mặt đầy ma lực Y Mộng Lăng.
Thốt nhiên tâm linh nàng rung động, từ nơi khóe mắt nàng hai giọt lệ nóng hổi từ từ lăn xuống miệng khẽ lắp bắp :
- Đúng.... đúng là.... lẻ!....
Dứt tiếng, đầu nàng khẽ cúi xuống, một giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống ngay bàn tay Y Mộng Lăng.
Nắp hộp xóc mở lên. Bốn con súc sắc xuất hiện trước mắt mọi người với bốn mặt khác nhau :
“Tứ ngũ tam nhất” mười ba điểm.
Lẻ!....
Ha ha ha!....
Ma Diện công tử Y Mộng Lăng lớn tiếng cười :
- Một trăm vạn lạng hẹn trong ba ngày quý phủ phải đem đến cho tại hạ ở căn phòng phía tây Đông Thăng khách điếm đường Mã Lộ.
Tới đây ánh mắt chàng chuyển sang phía Chu Tiều Phân nói tiếp :
- Và cả Tiểu Phân cô nương nữa! Ha ha ha!.... Ha ha ha!....
Trong tiếng cười khoái trá, chàng ta dẫn gã thư đồng Tiểu Vân Tước Nhi ra khỏi kim sảnh đi thẳng, không thèm ngoảnh nhìn lại một cái.
Cả khu Kim sảnh ngoài dư âm tiếng cười trong trẻo của Ma Diện công tử ra không còn một tiếng động nhỏ gì nữa.
Chu Tiểu Phân đã thua. Thua hết cả cơ nghiệp Chu thị Tiền trang kèm theo cả thể xác nàng nữa.
Mọi người tại tràng ai mà không thấy thảm nhưng còn biết nói gì.
Một bóng người nhanh nhẹn bước theo ra cửa sảnh. Người đó là Thiểm Điện Khoái Đao Mạnh Vũ.
Trong khi đó Chu Tiểu Phân đưa tay bưng mặt khóc nấc lên chạy vụt vào trong! Còn lại là bầu không khí nặng trĩu thê thảm với một đám người đứng ngẩn ra như những pho tượng gỗ.
Khoái Đao Mạnh Vũ định cố chạy theo Y Mộng Lăng vì dù sao thì chàng công tử hào hoa phong nhã này đối với hắn cũng có chút ơn cần phải giáp mặt cảm tạ cho phải lẽ.
* * * * *
Đêm đã quá canh ba, người đi trên đường đã thưa thớt. Hắn chạy nhanh thêm một đỗi đã nghe tiếng trò chuyện của Y Mộng Lăng và gã thư đồng tuấn nhã. Tiếng gã thư đồng có vẻ gắt gao :
- Thôi đi anh đừng có dấu tôi, mưu toan của anh đâu có thể qua mặt được tôi, tôi đã nói rõ bất cứ việc gì cũng được, còn việc ấy thì nhất định tôi không chịu!
- Em hãy nghe anh giải thích vì anh có nỗi khổ tâm của....
Rõ ràng giữa Công Tử Y Mộng Lăng và gã thư đồng Tiểu Vân Tước Nhi có chuyện cãi cọ tranh chấp, mà hầu như câu chuyện chẳng phải thường.
Khoái Đao Mạnh Vũ bất giấc ngạc nhiên, tự động chậm bước, do đó tiếng trò chuyện của hai người cũng chẳng nghe được rõ lắm nữa.
Thình lình....
“Đét”! - Tiểu Vân Tước Nhi vung tay tát công tử Y Mộng Lăng một cái khá mạnh.
Khoái Đao Mạnh Vũ hết sức ngạc nhiên, ngừng hẳn chân không dám bước tới, hắn nghĩ thầm không hiểu hai thầy trò đối phương đã xảy ra chuyện gì! Chỉ thấy Tiều Vân Tước Nhi quày quả bỏ đi còn Y Mộng Lăng thì đứng lặng thinh một lát, rồi cũng khẽ nhún vai một cái, đủng đỉnh cất bước.
Khoái Đao Mạnh Vũ chẳng hiểu gì cả, chỉ biết giữa hai người chắc có điều gì mếch lòng.... Thình lình, một luồng gió lạnh chụp xuống giữa đầu....
Hắn chỉ kịp quay lại, ngạc nhiên khẽ thốt :
- Ủa! Công tử.... - thì đã bị một khúc cây lớn bằng bắp tay dáng xuống đầu một tiếng “Cốc” gục xuống bất động!