Ngắm ngẫm nghĩ hôm nay

Cuộc đời người cha bên con gái rong ruổi bán bọc chân chống cùng 4 cái Tết không có quê hương

Đã 4 cái Tết trôi qua kể từ khi vợ mất, không người thân bên cạnh, bố con anh Hùng cứ thế lang thangngoài đường, ông bố trẻ một mình ôm con trong căn phòng nhỏ lại mơ ước có một mái ấm để trở về.
Mục lục

“Bố ơi, mấy hôm nữa con đi học bố nhé”

Cách đây không lâu, câu chuyện người cha nguyễn văn hùng (41 tuổi, quê ở xã xuân hương, huyện lạng giang, bắc giang) đưa con gái nhỏ 4 tuổi gãy tay mưu sinh trên vỉa hè hà nội đã thu hút sự quan tâm của nhiều người. anh là người bố đơn thân, luôn phải địu con gái huyền trang cùng đi làm từ khi được 3 tháng đến nay cháu đã hơn 4 tuổi. 

Sau khi gia cảnh bần hàn của hai cha con được chia sẻ đã nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của nhiều người. có người ủng hộ quần áo, gạo bánh, có nhà hảo tâm lại tặng anh một chiếc xe máy cũ, một đơn vị lại hỗ trợ anh mổ mắt, thậm chí có người còn ngỏ ý đưa con gái anh đi học.

Vừa trải qua ca phẫu thuật mổ đục thuỷ tinh thể, anh Hùng hiện đang phải ở nhà nghỉ ngơi ít hôm mới ra đường tiếp tục công việc thường ngày như trước đây. 

Căn phòng rộng chừng 10 m2 tại đường Xuân Phương (quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội) được bố con anh thuê được hơn 4 năm với mức giá 500 nghìn đồng/ tháng, đồ đạc chẳng có gì ngoài chiếc giường tuềnh toàng, bên dưới chất bọc to, bọc nhỏ quần áo được cho, chiếc bàn sập xệ đặt bếp ga mini cùng rổ bát nhỏ…

Anh hùng chia sẻ, con gái năm nay đã đến tuổi đi học nhưng do cuộc sống khốn khó, không có giấy khai sinh nhập khẩu nên bé huyền trang vẫn chưa được tới lớp. vừa qua sau khi câu chuyện của anh được chia sẻ nhiều người có mong muốn giúp đỡ cháu đi học nhưng mọi việc chưa vào đâu.

“đợt ấy có một trường mầm non trên địa bàn quận ba đình đồng ý cho con gái tôi đi học miễn phí, nhưng quãng đường di chuyển hơn 20km mà tôi lại vừa mổ mắt, không thể đưa con đi xa. 

Có hai anh chị không phải giáo viên trong trường cũng ngỏ ý đến đưa cháu đi học mỗi ngày, nhưng tôi xin phép từ chối tại mình cũng không quen biết gì họ nên trong lòng cũng hơi lăn tăn. Đợi đến khi mắt tôi khỏi hẳn, tôi làm được giấy tờ cho cháu ở quê, có khi cố gắng xin cho con học ở trường công gần nhà”, anh Hùng nói.

Nghe đến chuyện được đi học, Huyền Trang hồn nhiên nói: “Bố ơi, mấy hôm nữa con đi học bố nhé. Đi học vui lắm”. Dứt lời, cô bé lại quay vào bàn ngồi tô màu vào quyển vở tập tô được tặng. Thấy con nói, người bố gượng cười đồng ý. 

Anh nói, sắp tới sau khi khỏi bệnh hai bố con sẽ trở về bắc giang làm giấy tờ đầy đủ, có như vậy con gái anh mới được đi học. nhưng mọi việc cũng phải chờ qua tết.

Những cái Tết không người thân

Tiếp lời chúng tôi, anh hùng kể, 4 năm qua kể từ khi vợ qua đời khi con gái mới3 tháng tuổi vì bệnh tật, hai bố con anh lang thang khắp chốn, không về quê hương đón tết. 

“Tết nhất của bố con tôi chỉ có vậy thôi, bánh chưng thì được cho, tiền lo ăn từng bữa còn chẳng có, nói gì đến chuyện sắm cho con bộ quần áo mới, hay cây đào, cây quất về bày biện. Ở nhà thuê thì chỉ có vậy thôi, mà không ở đây thì ở đâu, làm gì có nhà mà về”, anh tâm sự.

Anh làm đủ nghề, từ rửa bát, đánh giày cho đến bơm vá xe chỉ để có tiền mua sữa, mua bỉm cho con. Thấm thoát cũng được hơn 4 năm. Thấy anh lủi thủi vất vả chăm con, có người cũng khuyên “hay cho con để người khác nuôi”, nhưng anh Hùng nhất quyết từ chối: “Con mình đẻ ra, mình không chăm con thì ai chăm, vất vả nữa cũng được”. 

Hai bố con cứ vậy sống qua ngày. đợt dịch covid-19 vừa qua khiến anh không có thu nhập, số tiền cố gắng tích góp anh lại dè sẻn lấy ra tiêu. anh nhớ có lần do không có công ăn việc làm nên không có tiền đóng tiền nhà trọ. 

“Tối hôm đó bố con tôi phải ra ngoài vỉa hè ngủ tạm, đến hôm sau cố gắng xoay sở được tiền mới dám trở về phòng trọ. Cũng may ngày ấy còn có gạo, trứng, mắm được ủng hộ nên cũng không lo đói”, anh cười. 

Dịch vừa hết, bố con anh gặp tai nạn, kẻ tông vào hai bố con nhanh chóng chạy mất, số tiền 8 triệu đồng anh tích góp định mua chiếc xe máy buộc phải đem đóng viện phí rồi mua thuốc thang cho con. 

Không biết chữ, chuyện ký giấy tờ nhập viện cho con cũng khó khăn đủ đường. Nhưng cũng may có các mạnh thường quân giúp đỡ, cuộc sống của hai bố con cũng được cải thiện đôi phần. 

“Nhờ mọi người giúp, ra Tết khi mắt khỏi tôi có thể chạy xe ôm hoặc tìm công việc phù hợp. Lo xong thủ tục ở trên quê thì có thể cho con đi học. Mình đã không biết chữ rồi, giờ không thể để con cũng vậy”, anh nghẹn lời. 

Ngồi trong căn phòng mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, ông bố đơn thân chỉ biết thở dài: “người ta còn có nhà để về chứ bố con tôi còn có ai đâu. mẹ tôi mất rồi, nhà ở quê cũng không có, đằng ngoại cũng khó khăn, anh em thì kín giả nhất phận nên thôi, cứ quanh quẩn ở hà nội. ấy thế mà tôi và con gái đã đón 4 cái tết ở đây rồi”, anh hùng thở dài. 

Cứ đến tết, hai bố con anh lại đạp xe lên phố rồi đi khắp các phố để đánh giày, nhưng cũng chẳng được mấy vì không có khách. đến mùng 4,5 anh lại mang bọc chân chống cao su cho xe máy ra bán để quên đi nỗi buồn đến khi trời sẩm tối thì về. 

Mấy ngày tết của hai bố con cũng chẳng khác mấy ngày thường, thậm chí còn buồn tủi hơn. nhìn cô con gái hồn nhiên, chỉ có mỗi bố làm bạn, anh hùng lại rơi nước mắt: “nhìn con nhà người ta được đi học, được chăm bẵm trong điều kiện tốt hơn mà tôi thấy tội con quá. nhiều khi cũng muốn con được như người ta mà chẳng được. ngày bỏ ra được vài chục bỏ ra là vui lắm rồi”. 

So với tết vài năm trước, năm nay hai bố con anh hùng vẫn ở hà nội nhưng có thêm nhiều niềm vui mới, dù năm nay cũng chẳng có sắm sửa thêm đồ dùng mới, hay kiếm thêm được nhiều tiền. tuy nhiên, anh tin với đôi mắt vừa được phẫu thuật anh sẽ kiếm được một công việc tốt hơn, con gái anh cũng có cơ hội được đi học như bao bạn bè cùng chăng lứa. 

Nhìn con gái đang chăm chú tô màu, anh hùng tếu táo “năm nay có khi ăn tết to cũng nên”, nhưng nói là vậy, còn tương lại phía trước ra sao anh cũng không dám nói trước. anh mong con gái sớm có ngày được đến trường như bao các bạn trang lứa.

Ông phạm văn thắng – bí thư xã xuân hương, huyện lạng giang, tỉnh bắc giang cho biết, anh nguyễn văn hùng là người của địa phương. anh hùng có hoàn cảnh đặc biệt, không có nhà cửa, mất mẹ từ lúc còn nhỏ, bố không biết là ai. 

“Khi mẹ cậu này mất, anh em họ hàng cũng mang về nuôi nhưng do mọi người đông con nên gửi cậu này đi làm con nuôi. Được thời gian, cậu này không ở nữa mà ra ngoài làm thuê, làm mướn”, ông Thắng nói. 

Theo ông Thắng, thời gian sau đó, anh Hùng quen và sinh sống với một người phụ nữ ở Hải Phòng và có một cháu bé. Tuy nhiên, sau khi sinh con vợ Hùng bị bệnh mất, giờ Hùng nuôi cháu nhỏ. 

Vừa rồi, anh Hùng có về trên nhà làm giấy tờ cho cháu bé để đi học nhưng vẫn còn vướng mắc. 

“Do cậu ấy và mẹ cháu bé chưa đăng ký kết hôn, cháu bé lại đăng lý giấy khai sinh ở quê người mẹ, lấy họ mẹ nên vẫn chưa làm xong giấy tờ. Giờ phải đi xét nghiệm ADN để chứng minh 2 người có cùng huyết thống chính quyền mời làm được vì đây là quy định của pháp luật”, ông Thắng cho hay.

BÀI VIẾT

Định Nguyễn

Nguồn: SaoStar (https://saostar.vn/xa-hoi/cuoc-doi-nguoi-cha-ben-con-gai-rong-ruoi-ban-boc-chan-chong-20210114165544558.html)
1  ... Tiếp » 
Tải ứng dụng Mạng Y Tế trên CH PLAY